Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Thành Châu

Hồn Em đi theo Anh,

Hình ảnh
  Hồn Em đi theo Anh, Tác giả: PHẠM THÀNH CHÂU Bạn bè, bà con đã ra về từ lúc sáng, nhưng mấy mẹ con phải chờ đến khi quan tài được đưa vào lò thiêu, mới lên xe về nhà. Bàn thờ đã được thiết trí ở phòng khách. Ảnh ông Tư trên bàn thờ chụp lúc ông còn mạnh khỏe nên trông ông mập mạp, tự tin, yêu đời. Hai mắt ông như chăm chú theo dõi bất cứ ai nhìn đến ảnh ông. Khi người nhìn di chuyển, ông cũng quay đầu ngó theo. Người lạ thấy ảnh người đã chết cứ rờn rợn, nhưng thân nhân trong gia đình lại cảm thấy bớt vắng vẻ, tưởng như vong linh người thân vẫn còn lẫn quất trong nhà. Thằng con trai đã rút vào phòng. Các cô gái nấu nướng một ít phẩm vật đặt lên bàn thờ. Hai cây đèn cầy lớn được thắp lên, góp phần ánh sáng với mấy bóng đèn điện treo trên trần nhà và quanh tường khiến cho căn phòng thấy lạ hẳn, như nhà không có nóc và ánh mặt trời đứng bóng đang tràn ngập khắp nơi.

Tuổi Già Nghĩ Gì? Chuyện phiếm

Hình ảnh
  Tuổi Già Nghĩ Gì ?  Chuyện phiếm Tác giả: PHẠM THÀNH CHÂU   Mấy ông bạn già, gặp nhau là hỏi “Sao? Khỏe không?”. Có ông trả lời “Vẫn như tuổi đôi mươi!” - “Ồ! Sao ông hay quá vậy?” - “Cũng bình thường thôi. Ở tuổi hai mươi, tôi không nhấc nổi 20 kí lô. Bây giờ tôi cũng không nhấc nổi 20 kí lô”.

CỌP NAM BỘ

Hình ảnh
  CỌP NAM BỘ Tác  giả: PHẠM THÀNH CHÂU Báo Xuân tiếng Việt có “Truyền thống” là năm “cầm tinh” con vật nào thì có một bài nghiên cứu về con vật đó. Ở hải ngoại, tôi thường viết cho các báo Xuân về các con vật của năm. Khi có nhiều báo xin bài thì phải có nhiều bài khác nhau, tuy chỉ nói về một con vật duy nhất của năm đó, nên rất mất công truy tìm tài liệu. Hiện nay (2022) đa số Báo Giấy “Sống qua ngày, chờ qua đời” vì người ta có Internet, mở ra là biết ngay tin tức đang xảy ra trên thế giới. Vì thế, báo chí chẳng còn bao nhiêu, việc viết cho báo cũng đã đơn giản. Nhưng dù sao cũng phải viết cẩn thận!

BÃO TUYẾT Ở VIRGINIA

Hình ảnh
  BÃO TUYẾT Ở VIRGINIA Tác giả: PHẠM THÀNH CHÂU Tôi nhớ lại, khi còn học high school, ở Virginia, hễ khi bão tuyết vừa bắt đầu là tôi choàng vội áo ấm, mở cửa, chạy băng qua khu rừng trụi lá, leo lên ngọn đồi, đứng một lát, rồi chạy theo một lối mòn, vào thương xá, đi một vòng các cửa hàng, khi đến một lối đi dẫn ra phía sau thương xá, tôi đứng nép vào một góc hành lang, yên lặng. Chỗ tôi đứng là lối đi giúp cho khách đậu xe sau building có thể đến các cửa hàng phía trước dễ dàng.

OAN HỒN, truyện vui

Hình ảnh
  OAN HỒN, truyện vui Tác giả: Phạm Thành Châu Đây là một chuyện ma, gần như thật, nhưng tôi phải viết sao cho vui, cho bớt rùng rợn, để quí bà khỏi mất ngủ vì sợ hồn ma mấy cô bồ quá cố của chồng mình về lôi chân, đuổi ra khỏi giường.

Mưu Sinh Ở Mỹ và Tuổi Già

Hình ảnh
Mưu Sinh Ở Mỹ và Tuổi Già Tác giả: Phạm Thành Châu Đ ây là chuyện kể của mấy ông bà già người Việt ở Mỹ. Già rồi, hưu trí, không biết làm gì, ngồi nhớ chuyện xưa. Tôi nhớ rất nhiều chuyện xưa, nếu kể ra đây, biết bao giờ cho hết! Chỉ một chuyện kể sau đây thôi, cũng khiến bạn, đọc mệt nghỉ. Đó là chuyện cách nay khoảng ba mươi năm, từ ngày đầu đến xứ Mỹ, tha phương cầu thực với hai bàn tay trắng cho đến hôm nay, tuổi đã trên tám mươi, sắp lên đường vào cõi hư vô. Bôn ba một kiếp ngưòi, để rồi gia tài đem theo với mình cũng chỉ là cỗ quan tài!

Buổi Chiều ở Thị Trấn Sông-Pha.

Hình ảnh
  Từ Đa lạt, một thành phố du lịch trên cao nguyên miền Trung Việt Nam, xuống Nha Trang, một thành phố miền biển phải theo quốc lộ 20, qua đèo Ngoạn Mục, nhà máy thủy điện Đa Nhim, khi đến thị trấn Sông Pha, các xe thường dừng lại để nghỉ ngơi một lúc. Đây là một thị trấn nhỏ, hẻo lánh, heo hút giữa rừng già, chung quanh là đồi núi chập chùng. Hôm nay trời mưa khiến cảnh vật thêm vắng vẻ và buồn. 

Vợ Vắng Nhà Và Chuyện Nàng Hoa Phượng

Hình ảnh
  Vợ Vắng Nhà Và Chuyện Nàng Hoa Phượng         Truyện vui  Phạm Thành Châu C ó một triết gia đã nói một câu mà quí ông rất thích “Người đàn ông có hai lần hạnh phúc. Lúc cưới vợ và lúc trở lại thành độc thân” Vì sao? Vì vợ nói nhiều quá và bị (phải) ăn các thứ vợ nấu. Vợ nói nhiều xảy ra từ thời con người còn ăn lông, ở hang. Đàn ông muốn săn thú rừng phải im lặng. Gây tiếng động thì con thú chạy mất! Trong lúc quí bà, trong hang đá “ Tùng tam tụ ngũ ”, chuyện trò với nhau, chờ chồng đem thịt rừng về nhậu.  Đó là xét theo khảo cổ học. Theo nghiên cứu khoa học, thì trường y khoa Indiana ở Indianapolis cho biết, đàn ông chỉ dùng nửa bán cầu não, có tên là Temporal Lobe để nghe và nói. Các bà thì dùng cả hai bán cầu não. Bởi thế các bà học ngoại ngữ rất tài và có thể nói suốt ngày đêm không mỏi miệng. Còn theo thống kê thì mỗi ngày, quí ông, trung bình, nói hai nghìn (2,000) tiếng. Quí bà nói năm nghìn (5,000) tiếng. Đa số là để la lối ...