Chuyện Dài Nước Mỹ : Cuộc Chiến Của Toàn Dân

Chuyện Dài Nước Mỹ
Cuộc Chiến Của Toàn Dân

Hao Duc Nguyen

Đọc tiêu đề xong, có người chắc sẽ chắc mẩm trong bụng rằng thì là tôi đang ngầm ủng hộ cái đám biểu tình “NO KING” cuối tuần qua. Không hề. Có đứa post lên nói các cuộc biểu tình khắp nước đã thu hút 7 triệu người tham gia. Thì tôi phang lại ngay: Nhưng theo tao biết thì có đến 70 triệu người bầu cho ông ấy? Vậy con số nào cao hơn? Ở trường quên học toán à?

Lại như sáng nay, có bà cứ theo tôi … đuổi tận giết tuyệt nói ông Trump nhận máy bay của Quatar, mà cái miệng thằng chả thì nói leo lẻo năm 2017 là đó là 1 nước ủng hộ khủng bố. Tôi trả lời:
- Chuyện thay đổi chính sách của đất nước sẽ tùy theo tình hình, chứ không nhất thiết phải y si sì từ nằm này đến năm khác. Mỹ đã từng gởi viện trợ giúp Trung Quốc đánh Nhật như 1 đồng minh. Mỹ liên kết với Nga chống phát xít. Lính Somali đã từng phục vụ trong quân đội Mỹ và được ca ngợi trên báo Life. Nhưng bây giờ thì sao? Họ xem nhau như kẻ thù. Syria đã từng là đồng minh của Mỹ. Lybia đã từng được ngoại trưởng Hilary Clinton khen là có tiến bộ trong chính sách về chống khủng bố và giải quyết tốt đẹp vụ đánh bom ở Lockerbie, Scotland … rồi sau đó thì sao? Họ lật đổ… Hay như Mỹ đánh nhau chí chóe với cả Anh, lẫn Pháp, Tây Ban Nha… Sao bây giờ lại nằm trong liên minh? Mày suy nghĩ nông cạn quá nên tao cho ví dụ gần cho hiểu. Có bao giờ mày cãi nhau với chồng không? Nhiều, right? Vậy sao mày vẫn để chồng mày … “chịt”? Bộ lúc nào cũng cãi nhau hả? Không bao giờ có lúc ngừng mà … thân mật hả? Vậy lấy chồng làm gì?
IM

Nhân chuyện Thụy Điển đang có quá trình chuẩn bị cho chiến tranh, tôi có vài điều cần chia sẻ.

Người Mông Cổ khi tiến đánh nhà Kim, 1 quốc gia đã từng tàn sát những bộ tộc du mục trên thảo nguyên trong quá trình mở rộng lãnh thổ, đã thắng 1 trận oanh liệt: Trận Dã Hồ Lĩnh. Trận ấy, quân Mông Cổ chỉ có 9 vạn, trong khi bên Kim có đến 45 vạn. Một sự chênh lệch cách biệt. Nhưng Thành Cát Tư Hãn đã đánh bại quân Kim. 400, 000 quân bị chém chết hay bị giày xéo, xác chết trãi dài hàng trăm dặm. Sau trận ấy, nhà Kim suy sụp hoàn toàn và mau chóng bị diệt vong sau đó không lâu.

Sự đoàn kết và đồng lòng giết giặt của quân Mông Cổ chính là yếu tố chính để tạo cho họ sự thành công trên chiến trường. Trong tất cả các trận đánh, quân Mông chỉ thua vài trận. Như ở chiến trường Đại Việt và Cao Ly. Ngoài các yếu tố về vận lương, thời tiết, đường xá xa xôi … thì yếu tố đoàn kết đã giúp quân dân Đại Việt và Cao Ly đánh bại quân thù. Đó phải là 1 cuộc chiến toàn dân, khi mà tất cả đều cùng chung 1 mục đích là không đầu hàng. Một là chết mà được vinh quang, hai là chịu chết và chịu cảnh nhục nhã, con cháu ngàn đời bị đô hộ. Thì cả 2 nước đều chọn vế đầu.

Trong khi nhà Kim mất hẳn sự gắn kết đó. Họ không giúp nhà Tây Hạ kháng Mông. Thay vào đó, họ bỏ mặc không trợ chiến,, khiến Tây Hạ tức giận liên minh với quân Mông đánh lại vì bị phản bội. Rồi nhà Tống vì mối thù Tĩnh Khang, lại cho quân Mông mượn đường đánh Kim. Khi Kim diệt xong, Mông diệt Tây Hạ, rồi diệt luôn nhà Tống. Như vậy, chính sự hục hặc của 3 nước đã đẩy họ đến chỗ diệt vong.

Khi Mông Cổ đánh Châu Âu, họ phát hiện ra rằng người ở Nga, Ba Lan, hay Hungary… quân dân đánh giặc chỉ cố thủ và lo lắng cho sự an nguy của chính thành mà họ trú ngụ, chứ không quan tâm gì đến các thành khác, hay vận mệnh đất nước. Nên họ cứ thế mà đánh lấn dần theo kiểu tằm ăn tơ, diệt từng thành 1 cách dễ dàng.

Quân Kim đã từng đánh cho quân Cao Ly chạy liển xiển. Nhưng họ lại bị thua Mông, mà Cao Ly lại thắng Mông.

Tống đã từng đem quân đánh Đại Việt ở thế thượng phong. Nhưng họ lại bị thua quân Mông, còn Đại Việt lại thắng Mông.
Anh, Pháp, Nga … đã từng nhiều lần làm Đức khổ sở, thì chính họ lại bị Đức … làm thịt lại khi họ lớn mạnh.

Anh, Pháp, Hà Lan … đã từng là những chủ nợ của người Mỹ. Nhưng giờ họ lại dựa vào sự bảo trợ về quân sự của Mỹ để giúp cho sự ổn định và an ninh đất nước.

Cái câu cá ăn kiến, rồi có lúc kiến ăn cá luôn đúng trong mọi trường hợp.

Yếu tố then chốt trong sự vững mạnh của đất nước chính là sự đoàn kết. Và sự vững mạnh từ chính quyền trung ương. Một trong 2 bị lung lây, thì ngoại bang sẽ nhòm ngó mình.

Cứ xem như các triều đại phong kiến Việt Nam, quân Chiêm Thành chỉ đánh ta khi bên trong có nội loạn, hay triều đình có sự lục đục: thời nhà Lý, cuối thời Trần, đầu thời Lê…

Nhà Tần đánh bại được nhà Triệu khi họ gạt bỏ được chướng ngại vật là Lý Mục, người luôn gắn kết toàn quân dưới 1 mục tiêu chung là chống giặc cứu nước. Lý Mục bị giết, quân Tần diệt Triệu. 7 nước thời Chiến Quốc lần lượt bị Tần diệt trong 35 năm tuần tự Đông Chu, Tây Chu, Hàn, Sở, Yên, Triệu, Tề … Bởi chỉ có Tần có mục đích duy nhất là thống nhất Trung Hoa, còn các nước còn lại chỉ lo tranh giành, nghi kỵ, và lo thân mình.

Nhà Tống vì gièm pha từ kẻ thù và sự tranh giành trong quyền lực triều chính mà suốt các triều đại Tống, hết nhà Danh Gia Tướng, đến Nhạc Phi, Lý Cương … bị giết, bị vu oan, bị triệt hạ, thành ra họ thua hết kẻ thù hết lần này đến lần khác.

Đến ngay như thế chiến 2, Đức tiến nhanh như vũ bão bởi họ biết các nước Châu Âu đang bị chia rẻ. Họ cứ thế mà bẻ từng cây đũa, cho đến khi bẻ hết cả bó. Chỉ đến khi Mỹ nhảy vào có chất xúc tác như 1 hộp keo kết dính những chiếc đã gãy, thì họ mới gộp lại thành bó mà chiến thắng.

Cộng quân cũng chiếm được miền nam bởi họ chỉ có 1 mục tiêu duy nhất. Còn phương nam của ta thì thiếu sự đoàn kết, chia bè, kết phái, bạo loạn, tranh giành … không bao giờ ngơi nghỉ. Cuộc chiến tranh chống Pháp, hay Mỹ về sau, thì ông Hồ và bộ chính trị của ông ấy cũng đều giương cao ngọn cờ: Cuộc chiến toàn dân. Thành ra họ thắng cũng là điều dễ hiểu.

Nếu kẻ thù muốn đánh và tranh giành, thì trước tiên chúng phải làm nước kia suy yếu trước. Và kẻ thù cũng phải cần có sự nhất quán trong mục tiêu, thì mới nghĩ đến chuyện làm … đàn anh người khác.

Roma đã từng là những binh đoàn lê dương thiện chiến, đánh đâu thắng đó. Nhưng khi họ vì thiếu lính mà buộc phải thu nhận người ngoại bang vào lính thì họ bắt đầu thua. Thậm chí, bị ngoại lai cai trị lại.

Quân Mông Cổ lúc khởi đầu chỉ chừng chục vạn, nhưng họ đánh cả Kim, Tống, Tây Hạ … với quân số đông hơn quân họ gấp nhiều lần cách dễ dàng. Khi họ đánh Châu Âu, quân số có khi chỉ chục vạn mà khiến cả Châu Âu khiếp sợ. Nhưng khi họ lấy tù nhân để huấn luyện thành lính, thì dù đông, họ vẫn thua. Cái chuyện họ thua ở Đại Việt ta có phần góp thêm bởi quân lính thu nhận từ Tống triều mà vậy.
Ottoman đã có đội quân Janissary bắt được từ những đứa bé công giáo khi đánh trận, về cải đạo và huấn luyện mà thành. Mà cũng chính những người lính này lại khiến cho đế chế ra khổ sở về sau.

Napoleon hay Hitler nếu chỉ dùng quân Pháp, hay Đức mà đánh trận, thì chưa chắc đã thua. Nhưng vì thu nhập thêm quân liên minh, khiến sự gắn kết ra lỏng lẽo, mỗi người 1 ý, không trên dưới 1 lòng mà thành ra thảm hại.

Vậy thì với Mỹ hiện nay, khi mà chính quyền thì thiếu sự đoàn kết, dân thì thất học, thiếu hiểu biết lại đa chủng tộc từ tứ xứ tụ về, thiếu 1 tình yêu đất nước thực sự nơi họ đang trú ngụ … thì liệu họ có sẵn lòng đoàn kết lại vì mục tiêu chung nếu đất nước có chiến tranh không? Câu trả lời là KHÔNG.

Đừng nói Canada cũng liên bang mà họ giữ được. Bởi Canada họ nhỏ, sự quản lý vì thế sẽ dễ dàng hơn.

Đừng nói Đức cũng liên bang, họ không lo. Bởi người Đức có sự hãnh diện vì họ là giống loài Aryan, tiếng Đức gọi là Herrenrasse.

Đừng nói Trung Quốc có 56 dân tộc, người Việt có 54 dân tộc thì họ không lo, sao ta lo? Dạ thưa, họ không lo bởi họ là chế độ toàn trị, độc tài. Và dân Hán chiếm 80% dân số, dân Kinh chiếm gần 90% dân số. Còn Mỹ thì thổ dân hiện chiếm 1,1 % dân số. Còn lại là năm cha bảy mẹ, lô lốc tứ phương. Ai cũng có tinh thần dân tộc của … nước họ. Thành ra, hễ có họa đến, họ lo đến mình trước, như thành Châu Âu lo thành mình, như Kim không giúp Tây Hạ. Như quân Tống vì thù nhà mà tiếp tay với giặc Mông Nguyên…

Mỹ trong 50 năm tới sẽ y như Nam Tư. Sự xung đột về chủng tộc, sự hơn thua trong đóng góp để phát triển kinh tế chung cho cả nước, sự phân chia giai tầng sâu sắc, sự khác biệt về tôn giáo … đã đẩy Nam Tư từ 1 quốc gia là niềm hãnh diện của toàn thể Châu Âu, dù họ không theo Tư Bản, dưới thời của Tito tan vỡ thành từng mảnh: Bosnia và Herzegovina, Croatia, Macedonia, Montenegro, Serbia, và Slovenia. Nếu Nam Tư không bị tan rã, chưa chắc họ thua Đức về kinh tế. Chưa chắc họ đã chịu lép vế với bất kỳ nước nào trên thế giới.

Những cảnh báo và những sự chuẩn bị chuẩn bị chiến tranh ở Phần Lan, Thụy Điển, Đan Mạch … tưởng là dở, hóa ra là may. Từng đoàn người đi mua sắm tích trữ lương thực, giúp nhau sửa sang hầm trú ẩn, dạy nhau những bài học làm sao có thể tạo ra lửa nấu ăn, giữ thức ăn mà không cần dùng điện, giữ ấm khi không có heater …. lại chính là lúc họ đoàn kết lại để chống quân thù. Quan trọng là nước họ có giáo dục, có ý thức chính trị cao, có 1 chính quyền biết đoàn kết…

Cứ nhìn lại sách vở suốt chiều dài lịch sử nhân loại, khi nào nước nhà không có chiến tranh lâu, thì lại sinh lủng củng và chia rẻ. Dường như khi gần bên bờ vực của sự sống chết và nguy hiểm, người ta mới biết hơi ấm của bàn tay nhau, và những phút giây cận kề chết cùng nhau quan trọng đến thế nào. Di dân đến Mỹ đa phần vì chiến tranh, nên lâu quá không còn biết xung đột là gì.
Và thế là họ … RỬNG MỠ.

Chỉ biết đòi hỏi, điều kiện, kêu gọi, than trách, thở than… Trách móc đủ điều. Đủ thứ phong trào. Đủ thứ trào lưu. Đủ thứ phản đối. Điều mà họ không làm được ở nước họ, ở chính gia đình họ, ở chính những kẻ chèn ép họ nơi chỗ làm, công xưởng, trường học, chốn linh thiêng … thì họ được quyền làm điều đó …khi XẢ trên đường phố. Thì dại gì họ không tham gia cho đông vui???? Chứ lý tưởng họ thì cccm nào đâu? Họ có biết gì đến tình dân tộc hay vì lý tưởng chung cho sự trường tồn của đất nước đâu?

Mà đâu chỉ có những kẻ thất học hay nhận tiền, theo đuôi làm content kiếm tiền… làm như thế. Kể cả những người có học vị, bằng cấp, có học hàm, biết là sai… vẫn hùa theo.

Vậy tương lai đất nước này rồi sẽ đi về đâu?

Liệu sẽ có bao nhiêu Dương Gia Tướng, Nhạc Phi, Lý Cương, Charles Kirk … ngã xuống thì họ mới hiểu ra bài học xương máu của sự thanh bình?

Tôi không phản đối biểu tình. Nhưng phải làm mọi sự cho đúng. Và phải hiểu cho đúng điều mình đang phản đối. Chứ King nào mà nắm đất nước với nhiệm kỳ 4 năm? Tối đa 8 năm? Vua nào mà được bầu lên? Vua nào làm cái gì cũng phải đi xin thiếu điều nài nỉ để các chính sách mình thực thi? Vua nào mà ai chửi gì cũng cười chứ không làm gì được họ??? …

Vua kiểu gì vậy hả trời?
Vua kiểu đó thà làm dân thường sướng hơn.
Mà còn là dân thường tỉ phú nữa chớ…!

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273