Mùa Biển Động
Mùa Biển Động
Cơn bão Bualoi (Bão số 10) đập vào miền Bắc Việt Nam, để lại một sự tàn phá khủng khiếp . Và hậu quả của nó chưa thể nào thống kê được.
Nước là nỗi kinh hoàng. Thanh Hóa và Nghệ An là hai tỉnh trực tiếp hứng chịu khổ nạn của cơn bão này.
Bualoi hiện tại đã mất tích ở bên Lào - Miến Điện .
Lượng nước mưa khổng lồ của nó sẽ gây ra hậu quả dây chuyền. Nước sẽ đổ về Nam.
Người dân Việt Nam sẽ trực tiếp gánh hậu quả của thiên tai và nhân tai.
Nhân tai này là do chính bọn cộng sản và độc tài, quân phiệt gây ra.
Rừng đã bị chúng nó chặt sạch. Không còn rừng để giữ nước, lũ sẽ khủng khiếp hơn.
Hà Nội, cái hang ổ của cộng đảng, mới chìm trong nước gần cả ngày, mà hình như đã bị tê liệt. Huống chi đời sống của những người dân ở những tỉnh thành trực tiếp bị cơn bão này càn quét qua.
Chúng ta không thấy bóng dáng của một thằng cán bộ lãnh đạo nào hết. Chỉ có công văn.
Bọn chúng nó đang tụ tập với nhau, âm mưu triệt hạ lẫn nhau để tranh giành quyền lực. Dân Chết Kệ Mẹ Chúng Mày. Đó là sự thật.
Rồi 11 lẫn 12 sẽ ập vào đem theo khối lượng nước, rồi nước từ bên Tàu xả đập tràn về.
Bao Giờ Cho Đến Tháng 10 ...
Đọc lại bài cũ nhé các bạn Tôi.
Anh Phải Sống
Cây táo sau nhà, qua mùa đông lạnh giá đã bắt đầu trổ những ngọn lá xanh non.
Lẽ tuần hoàn của trời đất , trong buổi chiều êm ả của xứ người, mùa xuân đã đến. Đi làm về ngồi lai rai ly rượu, đọc tin tức tùm lum. Mưa bão tùm lum. Người chết nhiều kiểu.
Tự nhiên lại nhớ đến một tác phẩm ngắn của ngày xưa., lúc còn đi học.
Tác phẩm Anh Phải Sống của Nhất Linh và Khái Hưng viết chung trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn.
Câu chuyện tả đời sống của những người dân lao động nghèo khổ ở miền Bắc Việt Nam vào thập niên 1930.Trong mùa mưa bão.
Câu chuyện kể về cuộc đời của hai vợ chồng anh Thức và chị Lạc.
Họ là những người dân quê thất học nghèo khổ đến với nhau qua những ngày làm phu phụ hồ cho người ta.
Họ nên duyên chồng vợ chẳng cưới hỏi gì, có với nhau hai mặt con.
Và cứ thế họ sống đời nghèo khó, việc làm không có, con cái nheo nhóc, hai vợ chồng nảy ra sáng kiến, mua chiếc thuyền nan đi vớt củi trên sông Hồng. Cuộc đời bữa đói bữa no.
Đê Yên Phụ một ngày u ám, nước sông dâng lên dữ dội, mây đen bao phủ bầu trời, báo hiệu một cơn mưa bão tơi bời sắp sập đến.
Hai vợ chồng nhìn cảnh vật, lắc đầu ngao ngán. Thế này chắc lại đói hôm nay.
Chồng hỏi vợ:
- Thế nào? không vay mượn người mua củi được sao? Vợ lắc đầu:
- Họ bắt phải đem củi đến mới giao tiền.
Thở dài, chồng đuổi vợ về lo cho con. Người vợ quay về nhà để thấy hai đứa con nheo nhóc, thằng bé con gào lên vì đói lả.
Chị nhét núm vú vào miệng con, nhưng chỉ làm cho thằng bé càng khóc thét lên vì không có sữa.
Vừa cố dỗ con, vừa nghĩ đến hoàn cảnh vợ chồng của mình, thằng bé khóc riết rồi cũng lăn ra ngủ.
Đặt con xuống, chị vội vàng chạy ra đê tìm chồng.
Nhìn thấy chồng đang buộc lại những nút dây cho thuyền, chị biết chồng đã quyết định bơi ra giữa dòng để vớt củi. Chị đòi đi theo. Bị chồng quát nạt đuổi về, chị bật khóc, người chồng thô lỗ thất học kia, giọng bỗng dưng dịu lại đồng ý cho vợ theo.
Hai vợ chồng bơi thuyền ra sông vớt củi mặc sóng gió, vừa được lưng thuyền thì mưa gió sập tới, thuyền chìm, những cành củi vớt được trôi lạnh lùng theo dòng nước, mặc kệ hai vợ chồng đang hì hụp nương theo dòng nước cuồng nộ để vào bờ.
Thấy vợ mệt, người chồng bơi tới dìu vợ, nhưng rồi cũng mệt lã, chồng bảo vợ cứ bám vào mình để chồng bơi.
Nhưng sức người có hạn, người vợ lo lắng hỏi chồng, chồng bảo không sao, chết thì cùng nhau chết, người vợ mĩm cười hạnh phúc dù đang đối diện với tử thần, bờ vẫn còn xa, sức lực của người chồng càng lúc càng yếu đi..
Người vợ hỏi chồng :
- Thầy nó liệu bơi được vào bờ không? Người chồng thành thật bảo nếu bơi một mình thì được, người vợ bảo thôi em buông tay cho mình vào bờ nhé người chồng lại nhất định không chịu...
Trong cái êm đềm hạnh phúc khổ đau kia, trong đầu của người vợ lại lóe lên hình ảnh của hai đứa con nheo nhóc ở nhà.
và trong một sát na ,người đàn bà nhà quê thất học kia, có một quyết định đau lòng...
Cái Nhớn, Thằng Bé... Không thể nào hai vợ chồng cùng chết hết, còn con cái thì sao? nàng thốt nên lời trăn trối:
- Không, Anh Phải Sống..
Vai người chồng bỗng nhiên nhẹ nhõm, người đàn bà kia đã chọn sự hy sinh.Chị buông tay chìm theo dòng nước cuốn. Chồng chị phải sống, còn hai đứa con nữa.
Trong cuộc trần ai này,. có bao nhiêu con người có hoàn cảnh thương tâm như thế?
Chiều cứ rơi, lòng cứ ngẩn ngơ buồn...
Ôi cuộc đời ngắn ngủi, mà sao đủ món trần gian?
Các bạn cùng trang lứa, có còn nhớ tác phẩm này không?

Nhận xét
Đăng nhận xét