Chuyện Phiếm : Giờ nói lời công đạo nè ha
Chuyện Phiếm
Giờ nói lời công đạo nè ha
Giờ nói lời công đạo nè ha
Mạng sống nào cũng quý. Sức khoẻ của ai cũng đáng trân trọng. Phàm trong trời đất cái gì cũng có thứ bậc xếp theo tầm quan trọng của nó. Chả vậy mà vô bệnh viện cũng có thứ tự ưu tiên đó sao? Đi tới các cơ quan công quyền cũng ưu tiên người có công với cách mạng, người già yếu, tàn tật rồi mới đến người khoẻ mạnh bình thường. Đó là nói về lý, về luật. Còn tình người đó là người nào yếu thế nhất sẽ được ưu tiên. Lên xe bạn không bị bắt phải nhường ghế cho cụ già hay bà bầu. Nhưng đạo đức con người thôi thúc bạn làm điều đó.
Không vơ đũa cả nắm. Xin lỗi một vài cô chú anh chị nghệ sĩ chân chính còn cái đám showbitch xứ này tui khinh như mẻ. Ngoài việc cặp bồ, giựt chồng, chiêu trò để kiếm cơm ra tụi nó không đóng góp được gì cho cộng đồng cho xã hội hết. Nền âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ mỗi ngày một lụi cũng vì tụi xàm xí này. Chưa kể cái đám nghệ sĩ miền Nam nhưng không biết bảo vệ bản sắc ông cha mình. Đóng mấy bộ phim nhăng cuội do VC viết kịch bản. Nói giọng Bắc, dùng từ ngữ miền Bắc và truyền bá phong tục nhảm nhí làm mất đi văn hoá Nam bộ. Nói túm lợi, đám chó con này không có một cống hiến gì cho nghệ thuật. Nước mất nhà tan, bất công xã hội del thấy đứa nào lên tiếng. Nhưng đám óc chó này lại có mặt trên từng cây số để bán kem trộn, sữa xương khớp, viên se khít, chân mày phong thuỷ, cà phê giảm cân, kẹo rau củ…bất chấp sức khoẻ cộng đồng. Nói chung, chỗ nào có mùi tiền là có đám thính mũi này.
Anh Liễu Quý Ngân, một người dân bình thường, bệnh tình (suy thận) đang trong giai đoạn thập tử nhất sinh, mạng sống tính từng ngày. Ở hoàn cảnh như anh đáng lẽ chỉ cần lo cho bản thân, thậm chí có ích kỉ hay tính toán, mưu lợi gì cho bản thân cũng dễ hiểu. Nhưng đạo đức và lương tâm con người đã thôi thúc anh lên tiếng tố cáo một đại doanh nghiệp coi thường sức khoẻ dân Việt. Có thể nói tình cảnh của anh hiện giờ là một mình chống mafia. Mà lại chống trong tình trạng thừa chết thiếu sống như vậy. Anh Liễu Quý Ngân xứng đáng được gọi là anh hùng. Mạng sống của anh cần được trân trọng vì anh sống có ích cho xã hội. Nói theo lời nhà Phật là công đức vô lượng. Nếu nói cứu 1 mạng người như xây 7 kiểng chùa thì anh Ngân đã xây bao nhiêu kiểng?
Ở đời đã đói thì ai cho gì ăn nấy. Cho khoai ăn khoai, cho sắn ăn sắn. Mang thân ăn mày thì đừng đòi hỏi. Mà đã đứng ra quyên góp thì phải chuẩn bị tâm lý nghe chất vấn của người cho. Người ta cho người ta có quyền. Cho 10k hay 10tr đều có quyền hỏi mày xin tiền về mua cái gì, mua ở đâu, rồi lắp ráp như nào, ráp vào có ok hông. Mày ráp quả thận, một bộ phận con người chứ đâu phải cái xe rớt ốc mày mua con ốc gắn vô. Khi mày được ráp 1 quả thận cũng có nghĩa là 1 người nào đó mất đi 1 quả thận, có nghĩa là mất đi 1 phần thân thể, có nghĩa là sự sống bị ngắn lại. Vậy thì cái mỏ mày phải mở ra trả lời cho hợp lý và hợp tình. Đừng có cái thói đong đỏng thấy ghét lắm.
Anh Liễu Quý Ngân biết cái chết đang chờ mình mà ảnh vẫn từ chối nhận tiền ủng hộ kìa. Tụi bay sống sao cho đỡ xú danh giùm cái.




Nhận xét
Đăng nhận xét