Nhật Ký Yêu Nước : Thằng đi xe đạp đi “giải phóng” thằng đi xe hơi

Nhật Ký Yêu Nước
Thằng đi xe đạp đi “giải phóng” thằng đi xe hơi


Thằng đi xe đạp đi “giải phóng” thằng đi xe hơi – một cú đảo ngược lịch sử!
Tháng 4/1975, cả nước chứng kiến một điều kỳ lạ trong lịch sử loài người:
Kẻ nghèo đói, rách rưới, đạp xe cà tàng, đói cơm, khát chữ… lại xông vào "giải phóng" cho người đang sống sung túc, có xe hơi, tủ lạnh, âm nhạc và ánh đèn đêm.
Miền Bắc gọi miền Nam là “phồn vinh giả tạo” – nhưng trớ trêu thay, chính cái phồn vinh “giả tạo” ấy lại là mơ ước thật sự của bao thế hệ sau này, từ Bắc chí Nam.
Còn sau khi "giải phóng"?
Xe hơi bị tịch thu.
Xí nghiệp bị quốc hữu hóa.
Người dân bị xếp loại, phân tầng lý lịch.
Và cuối cùng, từ Sài Gòn đến Cà Mau, ai nấy cũng còng lưng đạp xe... như ngoài Bắc.
Thằng đi xe đạp “giải phóng” cho thằng đi xe hơi, và kết quả là... cả nước phải đi xe đạp.
Giải phóng gì mà giải tán luôn cả tự do?
Họ không chỉ “giải phóng” miền Nam khỏi xe hơi, tủ lạnh, xăng dầu, và cả đô-la...
Họ còn giải phóng người dân khỏi tự do báo chí, tự do lập hội, tự do tư tưởng, và cuối cùng là... giải phóng luôn cái quyền được mơ về một tương lai tốt đẹp.
Miền Nam trước 1975 từng có nhạc vàng, sách triết, báo tư nhân, đại học mở cửa thế giới. Giờ thì sao?
Nhạc vàng bị cấm.
Sách triết bị tịch thu.
Báo bị kiểm duyệt.
Trường học đào tạo thành phần "ngoan ngoãn – phục tùng".
Tự do bị “giải phóng” thành sợ hãi, giàu sang bị “giải phóng” thành đói nghèo.
Họ tuyên bố "giải phóng" để nhân dân được bình đẳng, và rồi bình đẳng trong thiếu thốn, bình đẳng trong im lặng, bình đẳng trong sự sợ hãi.
Bao nhiêu năm sau “giải phóng”, con cháu miền Nam vẫn lầm lũi tha phương.
Học giỏi, làm giỏi, nhưng vẫn là “hậu duệ ngụy quyền” – xếp loại chính trị thấp, khó vào Đảng, khó thăng chức.
Đó có phải là "giải phóng"? Hay là áp đặt nghèo đói và phục tùng?
Một cuộc “giải phóng” mà dân phải vượt biên sau đó, thì gọi là gì?
Hơn một triệu người liều mình vượt biển tìm tự do sau “giải phóng”. Nếu đây là “giải phóng” thật sự – sao dân lại phải liều chết bỏ trốn?
Giải phóng – hay “giải tán” miền Nam?
30/4 không phải là “Ngày Giải phóng”.
Đó là ngày một đất nước bị làm cho nghèo đều, một xã hội bị bôi đen một màu, một nền văn minh bị lùi lại hàng chục năm.

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 269

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273