Hoàng Đức Bình - Ngọn Lửa Bất Diệt
Hoàng Đức Bình - Ngọn Lửa Bất Diệt
![]() |
| Anh Hoàng Đức Bình, ảnh giữa, và những người tham gia phong trào đòi trả tự do cho Hoàng Đức Bình. 7/2/2018. (Courtesy of Green Tree Hanoi.) |
Trong những năm tháng dài dằng dặc của lao tù, Hoàng Đức Bình hiện lên như một ngọn lửa bất diệt giữa bóng tối ngột ngạt của Trại giam An Điềm. Sinh năm 1983 tại vùng quê Nghệ An nghèo khó, anh đã chọn con đường đấu tranh không khoan nhượng, từ việc lên tiếng chống lại thảm họa môi trường Formosa – nỗi đau khắc khoải của biết bao gia đình ngư dân – đến việc đứng lên bảo vệ quyền lợi cho những người lao động bị bóc lột.
Với bản án 14 năm tù oan nghiệt từ năm 2017, Bình không chỉ là tù nhân lương tâm mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm thầm lặng. Anh tuyệt thực hàng tháng trời để đòi công lý cho bạn tù, chịu biệt giam và cùm chân trong cái nóng hầm hập của Quảng Nam, nơi sức khỏe anh ngày càng suy kiệt, đôi chân run rẩy khi bước ra gặp thân nhân. Thế nhưng, đằng sau những vết sẹo trên cơ thể là một trái tim kiên trung, một linh hồn không khuất phục, khiến người ta không khỏi nghẹn ngào trước sự hy sinh thầm lặng của một người con, một người anh em đã chọn lẽ phải thay vì an nhàn.
Giữa những bức tường bê tông lạnh lẽo, Hoàng Đức Bình vẫn gửi gắm tình yêu thương qua những lá thư hiếm hoi về với mẹ già và các con thơ, những lời động viên giản dị mà đầy nước mắt. Bà Phạm Thị Vạn, người mẹ tần tảo, đã từng quỳ lạy trước cửa trại giam, gửi thư ngỏ đến thế giới kêu cứu cho con trai, vì nỗi đau của bà không chỉ là nỗi đau riêng mà là tiếng vọng của bao người mẹ Việt Nam mất con vào vòng xoáy bất công.
Bình, với vai trò Phó Chủ tịch phong trào Lao Động Việt, từng dạy công nhân cách đứng dậy trước bất công, nay chính anh đang dạy cả dân tộc bài học về lòng nhân ái và hy vọng. Dù bị chuyển trại đột ngột, bị kỷ luật vì dám lên tiếng chống ngược đãi, anh vẫn mỉm cười trong những cuộc gặp thăm hiếm hoi, thì thầm với em trai rằng "Anh vẫn ổn, em đừng lo". Câu chuyện của Bình không chỉ là nỗi đau mà còn là nguồn cảm hứng, nhắc nhở chúng ta rằng, trong bóng tối của tù ngục, vẫn le lói ánh sáng của những con người bình dị nhưng vĩ đại, những người dám sống và chết cho tự do, để mai sau, con cháu không phải chịu cảnh oan khuất như thế.

Nhận xét
Đăng nhận xét