Phèn Độc Đến Từ Phương Bắc
Đại đa số những người trong Tự Lực Văn Đoàn là những người có ít nhiều Tây Học.
Chủ trương của họ, là dùng văn chương để cải cách xã hội, đả phá tệ nạn mê tín dị đoan, cổ hủ phong kiến. Vì thế trong văn của họ, nếp lề quê thói, thuần phong mỹ tục của dân tộc chúng ta vẫn được họ giữ lại.
Nhờ thế chúng ta học trò miền Nam, mới có cơ hội để biết về miền Bắc, về Thăng Long, xứ ngàn năm văn vật. Mới biết về đồng bằng Sông Hồng, cái nôi xuất phát của Việt tộc.
Gánh Hàng Hoa của Nhất Linh. Anh Phải Sống, Tiêu Sơn Tráng Sĩ, Hồn Bướm Mơ Tiên ,Trống Mái của Khái Hưng.
Gió Đầu Mùa của Thạch Lam. Con Đường Sáng của Hoàng Đạo... v.v.và vân vân.
Sau này có thêm Thế Lữ, Xuân Diệu, Tú Mỡ, Trần Tiêu...
Thế mạnh của Tự Lực Văn Đoàn là văn xuôi và cổ vũ Thơ Mới.
Nói tóm lại là nhờ Họ, mà chúng ta biết được một chút gì về miền Bắc.
Và văn chương của họ, để lại trong lòng chúng ta, đám học trò miền Nam, một cảm tình yêu mến cái quê hương chưa có lần đặt chân đến.
Nhóm Tự Lực Văn Đoàn bị thủ tiêu và phải bôn ba xứ người, khi cộng sản chiếm một nửa Việt Nam, có người chết khi còn rất trẻ như Thạch Lam. Có người bị bỏ bao bố dìm xuống sông chết như Khái Hưng. Có người chạy vào được miền Nam như Nhất Linh.
Và có người đối hướng đi theo cộng sản như Thế Lữ và Xuân Diệu.
Miền Bắc điêu tàn, miền Bắc điêu linh. Miền bắc giáo điều, miền Bắc đảo lộn từ hạ tầng xã hội. Miền Bắc trẻ con bị kéo ra khỏi gia đình, tham gia đoàn thể, làm tình báo dọ thám cha mẹ mình, miền Bắc gái trai được tự do chung chạ Sol, Do, Re, Mi.
Miền Bắc chùa chiền, đình miếu, giáo đường bị phá hủy hoặc làm chỗ nuôi súc vật, kho lẫm. Những người tu hành bị bắt hoàn tục,tù đày và xử tử.
Văn học cũng hoàn toàn đổi thay, rập khuôn bọn Tàu cộng.
Miền Bắc không còn nghe được Tiếng Chuông Chùa Thu Không, chỉ còn sót lại tiếng chuông Nhà Thờ Lớn Hà Nội.
Câu nói đầu môi của người miền Bắc là :
Nhờ ơn Bác,nhờ ơn Đảng. Còn..
Thằng trời hãy đứng qua bên
Để cho Bác, Đảng thay trời làm mưa.
Bọn cộng sản bần cố nông từ Thanh Hóa, Nghệ An, nhập Trường An và từ đó, Hà Nội Ngàn Năm Văn Vật thành bãi cứt trâu.
Toàn thể dân miền Bắc bị nhồi sọ, bị nhiễm nước phèn độc cộng sản
Thằng kia, mày quỳ xuống cho tao.
Thằng kia, mày có biết tao là ai không?
Những hoạt cảnh khốn nạn này trong Cải Cách Ruộng Đất từ năm 1952, bây giờ biến thể qua những hành động, lời nói của vài thế hệ miền Bắc sau này.
Mày quỳ xuống cho tao. Mày có biết bố mày là ai không?
Đừng nói gì đến tầng lớp dân chúng bị nhồi sọ, chỉ cần đọc cái gọi là văn chương của bọn văn nghệ sĩ miền Bắc, sẽ nhận ra một điều, đa số là hợm hĩnh, láo xược và dối trá.
Từ Dương Thu Hương đến Nguyên Ngọc, thậm chí cả Hoàng Cầm ,Phan Khôi.
Đám học trò Miền Nam chúng ta ngày ấy, sau năm 1975, lần đầu tiên va chạm, tiếp xúc với đám cán binh,cán bộ miền Bắc, khi họ mới chiếm được miền Nam, lòng không khỏi ngỡ ngàng, khinh bỉ và thương hại.
Một Hà Nội với Đền Ngọc Sơn, Chùa Trấn Quốc, một Hà Nội với Lá Bàng Rơi , tiếng tàu điện Hà Đông leng keng, một Hà Nội với nhúm lạc rang vừa thổi vừa ăn trong những tác phẩm của Duyên Anh, vỡ tan như bọt nước xà phòng.
Vọi ơi, tiếng gọi thiết tha hối hận của cô tiểu thư Hà Nội vang lên nghẹn ngào ở bãi biển Sầm Sơn, được thay vào bằng giọng nói chua như giấm của cô bộ đội gái, tóc bím đuôi sam, răng hô mả tấu, đít thì một thúng.
Chàng Vọi dân thuyền chài lực lưỡng, với tâm hồn như trùng dương sóng gió, lãng mạn mơ tiên, bị tiếng chửi thề của tên cán binh Hà Nội làm tan vỡ...
Đ..ịt m..ẹ mày chống đối à, ông bắn lòi ruột ra cho bây giờ.
Và...
Miền Nam bị chất phèn độc cộng sản nhuộm từ ngày ấy.
50 năm trời trôi qua, hầu hết miền Nam đã gần như bị nhiễm chất phèn độc của cộng sản. Kể cả những người đã gần xuống lỗ.
Từ ngôn ngữ đến cách suy nghĩ, sinh hoạt giao tiếp trong gia đình cho đến ngoài xã hội .
Và đặc biệt là tâm hồn của họ.
Duy vật hoàn toàn. Và mê tín dị đoan.
Hai luồng tà khí này nhập vào tâm trí của họ, cho nên không bao giờ họ chịu nhận là mình sai.
Mấy tháng trước, trên Facebook có rất nhiều bạn chia sẻ bài viết của một người miền Bắc, vào Nam sinh sống. Bài viết đại ý hãy đem hình ảnh của một người Việt Nam để bên cạnh những người thuộc sắc dân khác ở Tây, và từ đó làm tiền đề để nêu lên những điều cô ta muốn nói về người Việt Nam. Những thói hư tật xấu, hèn hạ thô bỉ, mánh mung, lọc lừa của người Việt hiện nay trong nước, cô ta đem hết lên bàn tố khổ.
Có 2 điều cô ta không dám nói thẳng và không biết đó là:
1. Bởi vì đâu mà nên nỗi này? Và căn nguyên của nó phát xuất từ đâu?
2. Cô ta chưa từng sống ở nước ngoài, cô biết gì về bọn Tây, bọn Tây đâu phải là thằng con nào cũng tử tế, đâu phải thằng con Việt tỵ nạn hay đi lao động ở nước ngoài mà học được sở trường của các dân tộc khác.
Và cô ta cũng đâu có biết rằng, hay trình độ chưa đến để vọng phương xa, mà quên rằng bên cạnh quốc gia của chúng ta, cũng có những nước láng giềng cùng chung hoàn cảnh, nhưng vì sao họ vẫn giữ được bản sắc dân tộc của họ để phát triển.
Và thêm một điều nữa, mấy tháng trước đây cũng có một làn sóng ca ngợi một bà văn công Hà Nội, nhận được cái giải thưởng văn học gì đó trị giá 200 ngàn EURO. Thậm chí có những người chống cộng còn hãnh diện share về nhà, mà nói thật, văn chương của con mụ này không khác gì một mụ chửi mất gà ở miền Bắc.
Ở đời một sự bất tín, vạn sự không tin.
Thiên Đường Mù của con mụ này là một ví dụ.
Và tháng 9 năm nay, cái gọi là bộ phim Mưa Đỏ, do chính Cục phim ảnh của bọn quốc phòng Hà Nội, bỏ tiền ra để sản xuất. Với những mục đích :
Ngụy tạo Lịch Sử, nhồi sọ giới trẻ, bỉ thử những người bên kia chiến tuyến.
Chiến tranh đã chấm dứt 50 năm mà lòng thù hằn thua tan nát trận chiến năm 1972 ở chiến trường Quảng Trị vẫn còn hừng hực trong lòng của những thằng cộng sản.
Vì thế : Tôi thì ..éo tin một thằng con cộng sản nào cả.
Kể cả Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Duy Cần nói chi đến thằng Việt cộng văn công cộng sản Chu Lai.
Và kể cả những thằng con về bắt tay làm ăn với cộng sản. Đ. m. muốn về thì âm thầm mà về.. Đánh trống thổi kèn cho lắm vào thì cũng cầm cu cho chó đái, như bọn Phỏng Dái Miền Nam.
Ps: Nhìn lại những tấm hình Đường Tự Do xưa đi các bạn. Rồi nhìn lại đường Đồng Khởi ngày nay. Để thấy hai câu thơ ngày xưa bây giờ vẫn đúng :
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi Vùng Lên mất Tự Do



Nhận xét
Đăng nhận xét