Nhật Ký Yêu Nước : “Những linh hồn què quặt”

Nhật Ký Yêu Nước
Những linh hồn què quặt”
Thanh Tâm

“Chính thể Việt Nam Cộng Hòa, tuy non trẻ và chưa kịp hoàn thiện, nhưng đã là nền dân chủ duy nhất trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc. Nền tảng của chế độ ấy được dựng xây trên ba giá trị thiêng liêng: “Tổ quốc–Danh dự–Trách nhiệm”, cùng triết lý giáo dục “Nhân bản–Dân tộc–Khai phóng”. Trích bài “Chuyện cờ Vàng: Giá trị nằm ở đâu?” của ông Phạm Phú Khải.
Chính từ đó, lá Cờ Vàng ba sọc đỏ không chỉ là một di sản, mà còn là biểu tượng bất diệt cho tự do, nhân phẩm và khát vọng dân chủ của cả dân tộc Việt Nam. Đặt trong đối chiếu lịch sử, 80 năm ở miền Bắc và 50 năm ở miền Nam dưới sự cai trị của cộng sản, lá cờ ấy càng sáng rõ hơn như minh chứng cho một giai đoạn tuy ngắn ngủi nhưng đầy giá trị.
Chính vì vậy, năm nào Việt cộng cũng tìm mọi cách hạ nhục lá cờ ấy, biểu tượng thiêng liêng của tự do và dân chủ, vốn được trả bằng máu xương của hàng triệu người Việt. Từ giẫm đạp, cắt nát, cấm treo, cho đến lăng mạ nơi công cộng, thậm chí mở ra những chiến dịch “đấu tố” nghệ sĩ trong nước. Nhưng càng ra sức bôi nhọ, họ càng chứng minh một sự thật không thể chối cãi rằng lá Cờ Vàng vẫn còn nguyên sức sống, không chỉ trong nước mà còn lan rộng khắp năm châu, bất cứ nơi nào có dấu chân người tị nạn. Và chính lá cờ ấy vẫn là nỗi ám ảnh không bao giờ xóa nổi đối với một chính quyền không chính danh (vì cướp của chính phủ TT Trần Trọng Kim năm 1945) và một đảng phái không có chính nghĩa (vì cưỡng chiếm miền Nam năm 1975)
1. Ngày 3 tháng 5 năm 2021, tại Marrickville, Úc, du học sinh Dương Đức Thịnh công khai giẫm lên Cờ Vàng. Ngay sau đó, Trần Kiều Ngọc, một luật sư từng khoác áo “đấu tranh dân chủ”, lại lên tiếng “rao giảng về nhân bản, vị tha” và kêu gọi cộng đồng xử lý “ôn hòa, nhân bản” với Dương Đức Thịnh thay vì yêu cầu trục xuất, thậm chí còn cho rằng Cờ Vàng chỉ là “một tấm vải” trên thực tế. Nhưng nếu quả thực bà ta tin rằng đó chỉ là một mảnh vải vô tri, thì tại sao hồi 2 tháng 5 năm 2017 bà luật sư không dùm lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản đừng bắt ông Nguyễn Hữu Tấn một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy chỉ vì trong phòng ông có những miếng vải màu vàng trong hộp nước yến, vốn có trong bất cứ hộp nào, mà lại bị quy chụp “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo điều 88 Bộ luật hình sự? Cho đến sáng ngày 3.5.2017 thì công an cho rằng anh Tấn tự lấy con dao rọc giấy ở bên trong chiếc cặp của cán bộ điều tra đặt bên cạnh ghế làm việc, tự cắt vào mạch máu 2 bên cổ để tự sát. Có ai tin nổi là anh Tấn tự sát không? Hay đã bị cắt cổ vì miếng vải màu vàng?
2. Tại Toronto, Canada ngày 20-21-22 tháng 1 năm 2023, Kelly Hồng Lê ngang nhiên cấm treo Cờ Vàng trong hội chợ Tết Taste of S.E.A.. Hành động này đi ngược lại quyền tự do biểu đạt, phơi bày sự tráo trở và hèn hạ khi cô ta là một thuyền nhân, từng sinh hoạt dưới lá cờ vàng nhưng thà làm vừa lòng lãnh sự Việt cộng, còn hơn tôn trọng cộng đồng Người Việt Tự Do mà cô ta từng gắn bó sinh hoạt.
3. Tại Việt Nam, tháng 7–8 năm 2024, đã diễn ra sự kiện “đấu tố ca sĩ hát dưới cờ vàng” mà đài RFA gọi là một đợt “thanh lọc XHCN toàn diện”. Hàng loạt nghệ sĩ từng trình diễn tại hải ngoại và có mặt cạnh lá Cờ Vàng đều bị phong sát. Phát súng đầu tiên là đài HTV cắt sóng Myra Trần trong chương trình Anh Trai Say Hi vì cô từng hát bên cạnh cờ vàng trong tang lễ của ông Lý Tống, một phi công của Không lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau đó, nhiều nghệ sĩ lần lượt phải đăng đàn xin lỗi để tránh bị loại khỏi showbiz, từ Tóc Tiên, Việt Hương, Phạm Khánh Hưng, Phan Đình Tùng… cho đến gần đây nhất, ngày 16 tháng 8 năm 2025, Đan Trường cũng tiếp tục cúi đầu xin lỗi vì “lỡ” hát dưới bóng Cờ Vàng.
4. Tiếp nối chuỗi “đấu tố nghệ sĩ” là đến màn hạ nhục. Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, công trình do Bộ Quốc phòng đầu tư từ năm 2019 trên Đại lộ Thăng Long, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội vừa khai trương ngày 2 tháng 11 năm 2024, đã nhanh chóng trở thành nơi phơi bày một thực trạng đáng buồn. Không ít giới trẻ, vốn bị nhồi sọ bởi tuyên truyền, đã quay clip, tạo dáng với những động tác, ngôn ngữ cơ thể mang tính xúc phạm khi đứng trước lá Cờ Vàng. Những hành động tưởng như cợt nhã ấy, kỳ thực là sản phẩm của một nền giáo dục hận thù độc hại, cố tình gieo vào đầu thế hệ trẻ sự ác ý, biến biểu tượng tự do thành trò hề trong mắt họ. Trong khi chính họ lại chỉ là những con thú ngoan ngoãn trong một trại súc vật, bị tước đoạt tự do.
5. Tại Hoa Kỳ, từ Houston đến Nam California vừa xảy ra trong dịp 30.4.2025 và 2.9.2025 tức là hai ngày Việt cộng ăn mừng cái gọi là “giải phóng miền Nam thống nhất đất nước” và lễ quốc khánh mà thật ra là hai ngày cướp: cướp chính quyền và cướp nước.
- Ở Houston, ngày 13 tháng 4 năm 2025, 21 lá Cờ Vàng bị một phụ nữ người Algeria 44 tuổi bịt kín mặt, đã cầm kéo cắt nát trên đường Bellaire. Đến nay sự việc vẫn chìm trong im lặng, không ai bị công bố là thủ phạm.
- Ở Nam California, ngày 23–24 tháng 8 năm 2025, bùng lên biến cố bắt nguồn từ ngày 4.7.2025, khi ca sĩ Nguyễn Tiến Dũng mặc quần đỏ, mời một ả đội nón và choàng khăn mang biểu tượng Cờ Vàng lên sân khấu để “biểu diễn” cảnh chui qua háng mình, biến lá cờ thiêng liêng thành trò lố bịch. Toàn bộ ban tổ chức Teletron, cùng hai MC, hơn 50 ca sĩ và hàng trăm khán giả có mặt, đã chọn cách im lặng, để mặc cho bọn xướng ca vô loại sỉ nhục biểu tượng của tự do ngay trước mắt. Đáng nói hơn, nghị viên TP Westminster, Nam Quan Nguyễn, không những không phản đối mà còn đứng quay phim và cười hô hố, tỏ vẻ khoái trá trước màn thô tục ấy.
Thiết nghĩ, cộng đồng Người Việt Tự Do không thể xem đây là những biến cố rời rạc. Bởi tất cả đều có cùng một mẫu số chung: kẻ trực tiếp xúc phạm thì phơi bày bộ mặt thù hận do tuyên truyền cộng sản, hoặc là kẻ phản bội và cơ hội; kẻ gián tiếp dung túng thì giả mù, làm ngơ, thậm chí còn đứng ra bênh vực; và kẻ đứng sau giật dây chính là bộ máy tuyên truyền Việt cộng, những kẻ vẫn run sợ trước lá Cờ Vàng, bởi lá cờ ấy gợi nhắc một thời Việt Nam Cộng Hòa đã từng tồn tại, và mãi là minh chứng hùng hồn cho tự do và dân chủ.
Việt cộng mỗi năm bày đủ chiêu trò làm nhục lá cờ vàng. Nhưng càng nhiều trò, thì bọn chúng càng nhục vì nó phơi bày bản chất hạ tiện của kẻ chủ mưu. Càng hé lộ một sự thật rằng lá cờ ấy vẫn còn nguyên sức sống, vẫn là nỗi ám ảnh, vẫn là biểu tượng bất diệt mà phe đảng tiểu nhân hèn mọn không bao giờ có thể xóa được.
Còn những kẻ cơ hội, hèn hạ trong cộng đồng sẽ mãi bị lịch sử ghi tên như “những linh hồn què quặt”, những kẻ đã bán rẻ lương tri để đổi lấy chút lợi danh tầm thường. Đáng thương thay, chúng ngỡ mình khôn ngoan, nhưng thực chất chỉ là kẻ ôm chiếc gương méo mó soi đời mà không dám đối diện với lớp mặt nạ rẻ tiền trên khuôn mặt của chính mình. Bởi chúng thừa hiểu, sớm muộn gì chiếc mặt nạ ấy cũng sẽ rơi xuống, để phơi bày trọn vẹn sự nhơ nhớp và hèn mọn không thể che giấu.
September 03, 2025

Nhận xét

Bài được quan tâm