Chuyện của nhà nước mà sao lại công kích nhà thờ ?

Chuyện của nhà nước mà sao lại công kích nhà thờ ?

Dân Trần

 

Nhà nước gây lũ, nhưng nhà thờ bị quy tội. 

 Sau thông tin lắp 1000km đèn led mừng Giáng sinh, Nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn bị ban tuyên giáo, báo chí nhà nước ra sức tuyên truyền bôi nhọ. Rồi nhiều trí thức vô thần không hiểu căn cơ vấn đề cũng té nước theo mưa, công kích Công giáo “lãng phí”, “phô trương”… trong bối cảnh đất nước vừa trải qua lũ lụt ở nhiều nơi.

 Nhưng, nên nhớ, lũ lụt vừa qua không tự nhiên mà có. Mà đến từ việc xả lũ vô tội vạ của các công trình thủy điện, thuỷ lợi, từ quy hoạch sai lầm, từ quản lý yếu kém, từ lợi ích nhóm của Đảng Cộng Sản. Việc cần làm là phải truy trách nhiệm những kẻ đã nhấn chìm nhà cửa, ruộng vườn, sinh mạng của người dân. Chứ không phải dắt mũi người dân đi công kích tôn giáo!

 Nhà thờ không xả lũ, không gây ngập, không làm ai mất nhà, mất người thân. Tấn công nhà thờ trong khi né tránh việc lên án thủ phạm thực sự của thảm hoạ vừa qua không chỉ là đánh lạc hướng dư luận mà còn là sự hèn nhát, không dám lên án những thế lực chống lưng cho thuỷ điện.

 Cũng cần biết rằng khi thảm hoạ xảy ra, người Công giáo cũng giúp đỡ, cứu trợ đồng bào rất nhiều, nhưng họ không phô trương, không khoe mẽ. Và đó là từ tấm lòng của họ, chứ không phải trách nhiệm. Nhà thờ không có trách nhiệm thay thế nhà nước trong việc cứu trợ nạn nhân của thuỷ điện nhà nước. Trách nhiệm đó thuộc về nhà nước, thuộc về bộ máy quản lý, thuộc về những cơ quan có quyền lực và quản lý ngân sách quốc gia.

 Việc một số cây bút cố tình đặt câu hỏi kiểu “sao không dùng tiền làm từ thiện mà lại đi thắp đèn” không chỉ là ngụy biện, mà còn là sự đánh tráo vai trò một cách trắng trợn. Cần nhấn mạnh, ngay cả trong giới hạn trách nhiệm của mình, các giáo xứ, dòng tu, và cộng đồng Công giáo vẫn luôn là những lực lượng đi đầu trong cứu trợ, hỗ trợ người nghèo, người gặp nạn. Những điều đó đã và đang diễn ra, nhưng hiếm khi được báo chí nhà nước nhắc đến một cách công bằng.

 Một vấn đề tương tự khác cũng cần đặt ra, rằng vì sao báo chí, trí thức lề đảng không lên án chuyện xây tượng đài ngàn tỷ, những cổng chào trăm tỷ mọc lên khắp nơi, mà lại săm soi vài kilomet đèn Giáng sinh của một nhà thờ? Sự khác biệt nằm ở đâu?

 Rất rõ ràng, nhà thờ không dùng một đồng tiền thuế nào của dân để trang trí. Ánh sáng Giáng sinh được thắp lên bằng tiền quyên góp tự nguyện của giáo dân, bằng công sức của cộng đoàn, bằng niềm tin và tình yêu của những người có đạo. Trong khi đó, những tượng đài hoành tráng, những công trình phô trương vô bổ lại được xây dựng bằng ngân sách nhà nước, tức là bằng mồ hôi, nước mắt, và thu nhập ít ỏi của người dân, kể cả những người đang vật lộn với lũ lụt và nghèo đói.

 Có trái ngang không khi những công trình tiêu tốn hàng nghìn tỷ đồng, không mang lại giá trị kinh tế hay tinh thần thiết thực nào cho cộng đồng, lại được ca ngợi như “niềm tự hào dân tộc”, còn ánh sáng Giáng sinh, thứ hoàn toàn không đụng đến ngân sách, lại bị lên án như một tội lỗi ? Không thể không đặt ra nghi vấn rằng đằng sau làn sóng công kích này là tâm lý ganh ghét, định kiến tôn giáo, hoặc mong muốn chia rẽ cộng đồng Công giáo.

 Trong một xã hội đa tín ngưỡng, quyền tự do tôn giáo không phải là thứ được ban phát, mà là quyền hiến định. Người Công giáo có quyền thực hành đức tin của mình, có quyền mừng lễ Giáng sinh, có quyền trang trí nhà thờ để đón mừng ngày sinh của Chúa Hài Đồng, cũng như Phật tử có quyền tổ chức lễ Phật đản, treo cờ, dựng đèn lồng trong các dịp đại lễ.

 Giáng sinh, đối với người Công giáo, không đơn thuần là một ngày lễ. Đó là thời khắc linh thiêng của niềm tin, của hy vọng, của ánh sáng giữa bóng tối. Việc thắp sáng nhà thờ là cách họ thắp sáng đức tin của mình, là cách họ chia sẻ niềm vui với cộng đồng xung quanh. Ánh sáng ấy không chỉ dành cho giáo dân, mà còn dành cho cả thành phố.

 Trong nhiều năm qua, khu vực Nhà thờ Đức Bà luôn là điểm đến của người dân Sài Gòn và du khách mỗi mùa Giáng sinh. Ánh đèn, không khí lễ hội, sự nhộn nhịp ấy góp phần làm đẹp bộ mặt đô thị, thúc đẩy du lịch, tạo sinh kế cho nhiều người buôn bán nhỏ lẻ, dịch vụ xung quanh. Ánh sáng Giáng sinh của Nhà thờ Đức Bà không làm thành phố nghèo đi, mà chỉ làm lộ rõ những góc tối của sự bất công và tiêu chuẩn kép. Khi người ta dám lớn tiếng phê phán săm soi tiền làm đèn LED của giáo dân nhưng lại im lặng trước việc phung phí tiền thuế của toàn dân để làm những tượng đài vô nghĩa; khi người ta tìm cách đổ lỗi cho nhà thờ nhưng né tránh trách nhiệm của nhà nước…

Dân Trần

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273