Những Nỗi Gian Truân Của Vợ Các Tù Nhân Lương Tâm!
Tôi viết bài này lên đây, không phải tôi đang kêu ca, phàn nàn hay kể lể những khó khăn gian khổ mà bản thân tôi nói riêng và các bà vợ của TNLT nói chung. Để được nổi tiếng ư? Không phải, để được quan tâm và gây sự chú ý của mọi người chăng? Cũng không phải. Tôi viết để cho mọi người biết nổi gian truân của chúng tôi và là con người đích thực của chúng tôi. Có thể sau bài viết này nhiều người sẽ thông cảm với hoàn cảnh của chúng tôi, cũng có thể nhiều người sẽ ném đá chúng tôi. Nhưng không sao, bởi vì những lời tôi nói đó là lời nói thật, việc thật. (Hà Lê)
Chồng tôi anh Đặng Phước bị tòa tỉnh Đăk Lăk tuyên án 8 năm tù giam và 4 năm quản chế. Có những anh chị em TNLT bị tòa tuyên án 5 năm, 6 năm, 7 năm, 10 năm, 12 năm, 15 năm, thậm chí là 20 năm....
Một tháng tôi được phép đi thăm chồng một lần. Mỗi lần đi tôi chuẩn bị mọi thứ từ cái nhỏ nhất như bàn chải đánh răng, kem đánh răng, dầu gội...đến những đồ ăn khô, đồ ăn trong ngày, bánh kẹo....rồi đến từng viên thuốc say xe cho mình, bởi tôi luôn bị say xe.
Thời gian chuẩn bị cũng phải cả tuần. Ngày lên đường tôi phải thức tới khuya để nấu đồ ăn và dậy thật sớm đi để kịp giờ thăm gặp. Thời gian tối hôm chuẩn bị đi thăm chồng tôi chỉ có khoảng 3 giờ đồng hồ để ngủ, mà nào có ngủ được, cứ chập chờn....
Thật ra quãng đường tôi đi thăm chồng cũng không xa lắm so với quãng đường của vợ các TNLT khác, nhưng lại rất bất tiện. Gia đinh tôi không có xe, xe đò tuyến đường tôi đi thì không có, nói không có thì cũng không phải. Nhưng nếu đi xe đò thì tôi phải thuê nhà nghỉ và thời gian mất gần 3 ngày lận. Công việc của tôi thì không cho phép mình nghỉ nhiều ngày.
Mỗi lần đi thăm thường là cháu bên chồng tôi chở đi, nếu cháu bận thì tôi sẽ phải thuê xe. Giá thuê xe là khoảng hơn 2 triệu đồng/một chuyến đi.
Rồi những lần tôi bị công an triệu tập, mời lên làm việc. Tôi lại phải xin nghỉ dạy, ảnh hưởng không ít tới công ăn việc làm của tôi. Thật tôi chẳng biết có chuyện gì mà có những lần họ canh tôi hai tới ba ngày lận, thật là áp lực...Chưa nói đến ông hàng xóm thấy tôi là đàn bà ở nhà có mình, qua gây sự, chửi bới, nhục mạ tôi. Đòi đốt nhà tôi rồi còn đòi g.iết tôi.
Có phụ huynh là công an, con họ học lớp tôi thì tỏ thái độ với tôi và cho rằng vì họ là công an nên tôi đối xử phân biệt với con của họ....
Tôi là một trong những vợ các TNLT may mắn hơn một số vợ TNLT khác là con đã lớn. Mỗi lần đi thăm ba, cháu có thể tự lo được cho bản thân mình. Chứ tôi thấy một số bà vợ na con nhỏ đi thăm chồng, thiệt tình nhìn thấy mà rớt nước mắt.
Đó là chưa nói đến những lần con bị đau ốm, đoạn đường chở con đi học, con bị đối xử phân biệt....
Chúng tôi làm những việc trên vì chúng tôi nhận biết được rằng chồng, vợ, mẹ, anh, em... chúng tôi đang làm những việc mà họ cần phải làm.
Vậy nên những người ở xung quanh chúng tôi ơi! mong rằng hãy hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của chúng tôi. Đừng vì một lý do nào đó rất nhỏ, cũng đừng chưa hiểu rõ về con người chúng tôi mà vội lên án, chỉ trích. Như vậy thì thật là tội nghiệp cho chúng tôi.


Nhận xét
Đăng nhận xét