Nhật Ký Yêu Nước : “Tài nguyên quý nhất là con người” - Nhưng lại mang đi xuất khẩu
Sáng 26/10, Tô Lâm trịnh trọng tuyên bố:
“Tài nguyên quý nhất của Việt Nam không phải khoáng sản, không phải vị trí địa chiến lược, mà là 106 triệu người Việt Nam.”
Nghe qua, ai mà không xúc động.
Nghe kỹ, ai mà không… chua chát.
Bởi chỉ cần quay sang một bản tin khác là thấy ngay hiện thực phía sau câu nói “đầy nhân văn” ấy:
Nghệ An đặt mục tiêu đưa 80.000 lao động ra nước ngoài giai đoạn 2026–2030.
Vậy rốt cuộc, “tài nguyên quý nhất” ấy được trân trọng bằng cách nào?
Bằng cách đóng gói, dán nhãn và… xuất khẩu.
Yêu dân bằng miệng, dùng dân bằng hành động
Các quốc gia phát triển làm gì khi coi con người là tài nguyên quý giá?
Họ cải cách thể chế, thu hút đầu tư, xây dựng môi trường kinh doanh lành mạnh, tạo việc làm tử tế ngay trên đất nước mình.
Còn Việt Nam thì sao?
Không cải cách thể chế.
Không bảo vệ quyền lao động.
Không tạo nổi một thị trường việc làm đủ sống cho chính người dân.
Giải pháp được chọn là:
đẩy dân đi làm thuê khắp thế giới, rồi ngồi chờ kiều hối gửi về.
Đó không phải phát triển.
Đó là xuất khẩu thất bại quản trị.
Chống bóc lột… bằng cách bán sức lao động.
Một chế độ từng lớn tiếng lên án “tư bản bóc lột”, nay lại sống dựa vào việc đưa người dân sang các nước tư bản làm việc trong điều kiện bấp bênh, rủi ro pháp lý, tai nạn lao động, xa gia đình, không tiếng nói.
Người dân đi trong thế yếu.
Ngoại tệ về trong thế mạnh.
Ngoại tệ ấy đi đâu?
Không đi vào cải cách giáo dục.
Không đi vào y tế công bằng.
Không đi vào hạ tầng minh bạch.
Nó đi vào những công trình nghìn tỷ đội vốn, những dự án “rút ruột”, những chiếc xe sang, biệt phủ, và những bản báo cáo “không sai quy trình”.
Khi con người là “tài nguyên”, nhưng không phải để được sống tử tế
Nếu con người thực sự là tài nguyên quý nhất, thì tại sao họ phải bỏ quê hương đi làm thuê để nuôi bộ máy trong nước?
Nếu con người là trung tâm phát triển, thì tại sao “xuất khẩu lao động” lại được ca ngợi như một thành tích kinh tế?
Sự thật là:
Người dân không được coi là mục tiêu phát triển. Họ được coi là nguồn ngoại tệ di động.
Lời hoa mỹ không che nổi thực tế trần trụi
Câu nói của ông Tô Lâm nghe rất hay trên bục phát biểu.
Nhưng thực tế thì phũ phàng:
Người dân chỉ được yêu quý khi còn giá trị khai thác. Hết giá trị, họ tự xoay xở.
Một chế độ nói “coi con người là tài nguyên quý nhất”, nhưng lại chọn cách bán sức lao động của chính dân mình để duy trì bộ máy kém hiệu quả và tham nhũng, thì không phải là trân trọng con người.
Đó là lợi dụng con người.
Và khi một quốc gia coi việc đẩy dân ra nước ngoài làm thuê là “chiến lược”, thì câu hỏi không còn là ai là tài nguyên, mà là:
Ai đang bị bóc lột, và ai đang hưởng lợi từ sự tha hương của hàng triệu người Việt Nam?
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét