Một chế độ "an ninh quốc gia" trước ... những người vợ
Trong một chế độ đủ “mạnh”, người ta không chỉ bỏ tù người lên tiếng, mà còn phải đề phòng luôn… vợ của họ.
Bởi hóa ra, mối đe dọa lớn nhất đối với “an ninh quốc gia” không phải là giặc ngoại xâm, không phải tham nhũng trăm ngàn tỷ, mà là những người phụ nữ tay không, miệng nói thật, và lòng không chịu cúi.
Khoảng gần 300 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ. Nhưng con số “đối tượng nguy hiểm” thì cao hơn nhiều, vì vợ của họ cũng được nâng cấp thành… mối đe dọa chiến lược.
Một chế độ mà phải dàn trận với phụ nữ, hẳn là rất vững mạnh.
Bà Đỗ Thị Thu, vợ ông Trịnh Bá Phương, bị “thông báo miệng” rằng bà bị hoãn xuất cảnh vô thời hạn vì “an ninh quốc gia”.
Không quyết định. Không văn bản. Chỉ có một căn phòng với 7 cán bộ và vài câu nói đủ để hiểu: chị đừng đi đâu, đừng nói gì, đừng tồn tại ngoài tầm kiểm soát.
Một kiểu quản lý hành chính rất… linh hoạt.
Ngày 18/4/2024, bà Phạm Thị Lân, vợ ông Nguyễn Tường Thụy, bị chặn lại ngay cửa khẩu Mộc Bài.
Con gái đi được. Cháu đi được.
Chỉ riêng bà – người “nguy hiểm” nhất – thì không.
Phải nói là chọn mục tiêu rất chính xác: không cần bắt cả gia đình, chỉ cần giữ lại đúng người… biết nói.
Bà Nguyễn Thị Huệ, mẹ ông Huỳnh Đức Thanh Bình, bị từ chối đổi hộ chiếu vì “nằm trong danh sách cấm”.
Ít ra trường hợp này còn được xem… văn bản. Một đặc ân hiếm hoi.
Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ ông Trương Minh Đức, bị tịch thu hộ chiếu sau khi dám đi vận động quốc tế cho chồng.
Đến nay, muốn sang Đức thăm cha mẹ già cũng không được.
Có lẽ tình thân xuyên biên giới cũng là một nguy cơ an ninh.
Tất cả đều được gói gọn trong cụm từ thần thánh: “an ninh quốc gia”.
Nhưng ai cũng hiểu, thứ đang được “bảo vệ” ở đây không phải là đất nước, mà là sự độc quyền nói dối.
Không phải là chủ quyền, mà là nỗi sợ hãi trước những tiếng nói không thể bị bịt bằng song sắt.
Khi một chính quyền phải dùng đến cấm xuất cảnh vô thời hạn, không tòa án, không quyết định, để đối phó với những người vợ tay không, thì đó không phải là biểu hiện của sức mạnh.
Đó là lời thú nhận: chúng tôi sợ.
Một chế độ sợ phụ nữ, sợ vợ tù nhân, sợ cả những người chỉ đòi quyền được đi lại và nói thật — là một chế độ hèn với dân, nhưng luôn tỏ ra ác liệt với những người không thể phản kháng.
Và sự mong manh ấy, dù có khoác lên bao nhiêu lớp “an ninh quốc gia”, cũng không thể che giấu được mãi.

Nhận xét
Đăng nhận xét