Tìm Dấu Yêu Cũ
4 ngày! Tính từ ngày mai! Tờ lịch cuối cùng!5 ngày! Tính từ ngày mai! Tờ lịch đầu tiên.
Hy vọng?
Chẳng có gì!
Từ lâu rồi...chẳng có gì!
50 năm rồi...chẳng có gì!
Có chăng..ngày càng nghẹt thở!
Bởi sự dối trá lộ liễu hơn!
Bởi toan tính tinh vi hơn!
Đã đủ lâu để tuyệt vọng!
Đã đủ buồn để khao khát chiến tranh!
Bởi trong cuộc chiến đau thương ta vẫn còn hoài bão! Bởi trong 20 năm lửa khói trên quê hương ta vẫn kiêu hãnh sống đúng tư cách một con người! Một con người tự do.
Lúc đó người mù nói điều họ muốn.
...Bây giờ nhiều người sáng mắt bỗng thành câm!
*
Hy vọng thì không. Nhưng tiếc nuối rất nhiều...
Làm sao quên.
Một ký ức đẹp như huyền thoại
Không chỉ tình yêu
Tuổi thơ êm đềm
Thanh xuân rực rỡ
Không chỉ tôi
Tất cả mọi người. Thế hệ tôi!
*
Người ta chỉ muốn quên một quá khứ tồi tệ...
Không ai quên một bình minh rực rỡ...
Nhứt là khi tương lai là một đêm tối vô hồn!
Từng ngày...từng tháng...từng năm...
Vẫn hai bờ cách biệt!
Lửa âm hồn vẫn nóng!
Nhưng đâu đó tiếng khóc ai oán vẫn vang lên... Ngày càng rõ! Càng nhiều! Đủ để những trái tim mù bối rối!
*
Từng ngày...từng tháng...từng năm...
Chúng ta đếm bằng ánh sáng những ngôi mồ bật dậy.
Những thứ bị dập vùi! Chôn sâu...
Từ những trái tim còn sống
Từ những con người còn thở
Người mù sẽ thấy! Người câm sẽ nói! Người điếc sẽ nghe.
Không phải phép màu.
Chỉ là...đã đến lúc!
Chỉ là...nơi họ tưởng thiên đàng thật ra là địa ngục!
*
4 ngày nữa...tờ lịch cuối cùng!
5 ngày nữa...tờ lịch đầu năm mới...
Từ lâu đã không còn chờ đợi!
Chỉ muốn một lần trở lại đường xưa...
Tìm yêu dấu cũ...
Cho vừa nhớ thương...
Lý Thụy Ý
SÀI GÒN - Chiều Thứ 7 buồn!
27/12/2025

Nhận xét
Đăng nhận xét