Ánh Sáng Miền Nam
Ánh Sáng Miền Nam
Lời nói đầu : Ngày này 71 năm xưa (20/71954). Một Hiệp Định ra đời, không có chữ ký.
Hậu quả của Hiệp Định này là đất nước Việt Nam, bị cắt đôi. Sự chia cắt này sau 50 năm dưới chế độ toàn trị,đa số những người sinh sau đẻ muộn, không biết. Hậu quả của sự bưng bít, dối trá lịch sử, sửa đổi lịch sử của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tôi biết rằng ở thời điểm này, mà cứ nhắc lại chuyện xưa cũ, nó không "ăn khách "
Nhưng sự thật của lịch sử cần phải viết cho đúng. Và phải nhắc đi nhắc lại cho đến ngày đi theo ông bà. Đó là nhiệm vụ của Lương Tâm.
Hiệp Định Geneva1954 được ký kết với cái đồng hồ bị cho dừng lại, để không vượt qua con số 12 giờ đêm, ngày 20-7-1954 ,khi các bên chưa đạt được sự đồng thuận.
Trung Cộng, Pháp, Mỹ và Việt cộng tức là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cùng với khối cộng ký kết. Việt Nam Cộng Hòa từ chối ký chuyện chia đôi đất nước .
Thân phận của một quốc gia non trẻ (Việt Nam Cộng Hòa) đã trải qua những phút đầu tiên gian khổ như thế. Nhưng hãy nhìn lại để xem những gì quốc gia này đã làm được.
Việc đầu tiên với sự trợ giúp của Hoa Kỳ, chính phủ Miền Nam, đã thành công trong việc tái định cư cho hơn 1 triệu người dân miền Bắc trốn chạy cộng sản, di cư vào Nam.
Ở miền Bắc khi Hiệp Định Geneva ra đời, từng đoàn người lũ lượt rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún, xuống "tàu há mồm ", đi máy bay ,tàu hỏa, hoặc bằng những phương tiện tự túc để vào Nam, những người đi trễ vì bị Việt minh đón đường hăm dọa ,dụ dỗ, thì vượt thoát bằng bè.
Vâng ,bè nhé các bạn,tức là những thanh tre ghép lại, căng cái buồm lên canh hướng gió ,chống, chèo bơi,để vượt biển vào Nam.
Tổng số hơn một triệu người,trong thời gian chưa đến một năm.
Họ gồm đủ mọi thành phần, sắc tộc, tôn giáo.
Họ đem theo một nền văn hóa đa dạng ,góp phần làm cho văn hóa miền Nam thêm khởi sắc,từ ẩm thực đến thơ văn, âm nhạc, lối sống. Nhờ có Họ mà miền Nam hấp thụ thêm nhiều điều rất lạ,người dân miền Nam hồi đó, vẫn còn có những người cứ tưởng là họ đến từ một quốc gia khác vậy đó.
Nói giản dị thôi, hồi đó miền Nam không có Tao Đàn, không có rượu Bích Nhật.Bích hay Bách cũng giống nhau, dân miền Nam ít ăn thịt chó, hút thuốc lào, ăn rau muống xào hoặc luộc.
Những xóm Đạo bắt đầu hình thành, tiếng chuông nhà thờ ngân vang ngày hai lần, lẫn trong tiếng kinh cầu. Những ban nhạc từ dân miền Bắc di cư ra đời , những tác phẩm văn học được sáng tác , đem đến cho người miền Nam một Hà Nội,một miền Bắc mà họ chưa bao giờ một lần thấy.
Mai Thảo với Đêm Giã Từ Hà Nội..Duyên Anh với Con Sáo Của Em Tôi. Đinh Hùng với chương trình thơ Tào Đàn trên Đài Phát thanh hàng đêm..v.v.
Chương trình tái định cư của Chính Phủ Ngô Đình Diệm, phải nói là thành công rực rỡ, đây là một nét son mà lịch sử sau này phải ghi lại cho rõ ràng.
Từ những nơi tạm cư lúc đầu như: Trường đua Phú Thọ, Nhà Hát Lớn, những người tỵ nạn cộng sản này, đã được chính quyền phân bổ về những vùng đất mới để định cư, thể theo nguyện vọng của họ. Họ có thể đi riêng rẽ hoặc đi theo các đơn vị làng nước, họ Đạo hoặc đơn vị quân đội của người thân mình đang phục vụ.
Chỉ trừ hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên là không có những vùng tái định cư cho người tỵ nạn,nhưng từ Đà Nẵng trở vào thì hình như tỉnh nào cũng có.
Tạm liệt kê những vùng đông nhất thì chúng ta có Đà Nẵng, Nha Trang, Phan Rí, Lâm Đồng Đức Trọng ,Di Linh, Đà Lạt, Ban Mê Thuột.
Xuống lại đồng bằng thì có: Long Khánh Hố Nai, Biên Hòa, đi ra Vũng Tàu thì Kim Hải, Chu Hải, Ngọc Hồi, Phước Tỉnh, Cát Lỡ, Nam Bình, Xâm Bồ ,Thủy Giang Nam Đồng và Bến Đá.
Trở ngược lên Sài gòn thì Gò Vấp, Ngã ba Ông Tạ,Ngã tư Bảy Hiền..v.v..
Xuôi về miền Tây thì Rạch Giá, Kiên Giang.
Những người di dân này đã biến nước mặn đồng chua thành những khu trù phú, biến đồng hoang thành những nơi mùa lúa reo vui, biến rừng hoang ,núi lạnh thành những thôn làng mang đậm nét quê hương bỏ lại.
Họ hòa nhập với người bản địa, làm nên một miền Nam phú cường trong suốt 9 năm trời dưới nền Đệ Nhất Cộng Hòa.
Dĩ nhiên những ngày tháng đầu tiên có xảy ra đụng chạm, vì văn hóa địa phương, nhưng rồi khi hiểu ra cái muôi là cái vá, thì câu xưng hô lại trở nên rất thân tình, ông già người Nam thì gọi ông già người Bắc bằng thứ: anh hai, chị ba. Ông già Bắc đáp lễ ông già Nam bằng cái giọng pha pha nước sông sè gòn là vâng, anh tư.
Đụng độ cũng lớn khi người Thượng bị sự xúi giục của thực dân Pháp hình thành lực lượng FULLRO và sau đó là Việt cộng, nhưng rồi cũng giải quyết ổn thỏa.
Tầng lớp sinh viên có đụng chạm ,nhưng cuối cùng họ cũng hiểu nhau, và một Tổng Hội Sinh Viên Miền Nam ra đời với những con người dám sống và chết cho lý tưởng tự do. Điều đáng khen ngợi nữa là các vị Giáo Chức ,những người đến từ miền Bắc và những người miền Nam họ chưa bao giờ có sự gấu ó ,kỳ thị lẫn nhau, họ biểu hiện đúng vai trò của người trí thức, họ đã cùng nhau soạn ra một chương trình giáo dục cho học sinh miền Nam mà đến giờ này, tìm đọc lại mới thấy một nuối tiếc vô cùng.
Những người trai " thế hệ", trong đó có những người đến miền Nam khi họ chỉ độ 14-15 tuổi,gia nhập Quân Đội Việt Nam.
Khóa 16 Sĩ Quan Hiện Dịch Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt là khóa đầu tiên, là nền móng huấn luyện những Sĩ Quan tương lai cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Khóa này chủ trương huấn luyện những Sĩ Quan văn võ toàn tài. Trong số họ sau này đã có những người lên cấp Tướng.
Tình huynh đệ chí binh,cùng gian khổ chiến đấu bên nhau ,họ không bao giờ phân biệt bắc- nam.Mà họ thương nhau trong tình thương đất nước, thương nhau vì tôi với anh đều là người Việt Nam. Dưới nền Độc Lập non trẻ của một quốc gia vừa mới ra đời.
Những người dân thường cũng vậy.
Thế hệ chúng tôi lớn lên thì người Bắc họ đã hiện diện ở miền nam lâu lắm rồi, gần 10 năm.
Từ bậc tiểu học đến trung học thì trong lớp làm gì không có mấy thằng "bắc kỳ con", lối xóm làm gì không có mấy thằng ôn con, người thì đùng đục, mặt lầm lì, đấm trúng mặt nó không thèm khóc.
Lớn lên tí thì rủ nhau làm những chuyện mà bọn ôn con nào cũng làm có phân biệt gì đâu? lâu lâu chọc ghẹo nhau thì..
"Bắc kỳ ăn cá rô cây, ăn nhằm lựu đạn chết cha bắc kỳ" thì tụi nó cũng phang lại:
"Bắc kỳ ăn cá bỏ đầu, nam kỳ thấy vậy xỏ xâu đem dzìa", cái chữ dzìa cái miệng tụi nó méo lại , nhìn đểu thấy mẹ..
Con tắc kè ở trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu, nó chắc lưỡi hằng đêm "tắc kè" , thì thế nào cũng có thằng dân miền Nam ngứa miệng: "Ê bắc kỳ, nó kêu mày kìa"
..
Muốn làm tụi nó điên thì dễ lắm, năm sáu thằng cứ gào lên "từ bắc vô nam tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi dây để dắt con cầy".
Trong xóm làng thì con gái bắc, giời ơi..lưng eo, môi hồng mắt lúng liếng, nhưng coi chừng ông "bô" nhà em.
Còn mẹ em mấy bà bắc kỳ , khi ghen lên thì văn chửi, rất có vần có điệu ví dụ :
" này, nó có tắm nước lá sen, có gội nước lá đào,có đội sổ thiên tào, thì nó cũng chỉ là con điiiiiiĩ"
Bắc kỳ chín nút là thế đấy, hơn hai mươi năm trời, họ đã cùng người dân miền Nam, cần cù lao động, hy sinh, cống hiến máu xương để xây dựng một nước Việt Nam Cộng Hòa trù phú, nhân bản, tự do. Xin cám ơn ông bà cô chú anh chị người Bắc di cư.
Nhưng tất cả đều bị bức tử. Từ quốc gia cho đến đời sống Tự Do và một nền văn hóa bao dung, đều bị chế độ cộng sản khát máu và duy ý chí, thiển cận, độc tài tiêu diệt .
Ps :Chúc các bạn một ngày chủ nhật an lành.






Nhận xét
Đăng nhận xét