Chuyện Cũ Quê Hương
Vào thập niên 1980. Xuất hiện trên văn đàn hải ngoại một tập thơ hình như có tựa đề Nổi Lửa của nhà thơ Nguyễn Mậu Lâm và nhóm Sông Hàn.
Sau đó nhóm sông Hàn bị bắt, và án tù do cộng sản dành cho họ rất nặng.
Hình như hơn 20 năm cho mỗi người trong nhóm.
Thật tình cho đến hôm nay, tôi cũng không biết rõ ràng là họ còn sống hay đã chết trong lao tù cộng sản.
Các bạn nhớ cho dùm, cái thời điểm đó, bọn Việt cộng còn rất hung hăng con bọ xít, mạng người chúng xem như giun dế. Nói như thế để các bạn thông cảm, thời nào cũng có những con người dũng cảm chống lại cái chế độ bất nhân này của bọn cộng sản.
Thời nổi lửa, giữ lửa đấu tranh của nhóm sông Hàn, là cái thời tuổi đời của tôi còn rất trẻ, má hồng môi thắm, rượu chè gái gú tưng bừng.
Nhưng những đêm về sáng, lòng sao vẫn bồi hồi rung động, khi những lời thơ của họ vụt qua tâm trí.
" Ngày trước người xưa lên núi cao.
Phải đâu để chỉ ngắm hoa đào.
Mà gào một tiếng không gian lạnh.
Vọng đến ngàn năm dũng biết bao".
Bây giờ mấy mươi năm sau, tôi trở thành một ông già, chuyện quê nhà toàn nỗi buồn đau,càng ngẫm nghĩ thì cơn nhức đầu càng hành hạ.
Tôi tính không thèm đọc Facebook nữa, nhưng đã trở thành một thói quen rồi.
Những đêm về sáng tôi ngồi đọc tin tức, của bạn bè, những bài thơ, câu chuyện mà họ san sẻ..
Chuyện thế giới, chuyện quê nhà.
Lòng tôi tu được thì tôi đã thành Thiền Sư.
Và những lời thơ của nhóm sông Hàn lại trở về :
"Có những nhà Sư quên tụng kinh.
Ngồi nhìn thế sự khóc điêu linh.
Tâm thiền bỗng hóa thành gươm dựng.
Dưới bóng trăng soi điệu chém kình".
Nói như vậy, không có nghĩa là tôi ngạo mạn để tự so sánh mình với những người xưa anh dũng.
Nhưng nói thật lòng với các bạn. Đã trót sinh ra làm người Việt. Cái điều quan trọng của một người trai nước Việt, là phải biết đặt sự tồn vong của dân tộc và đất nước lên trên hết.
Các bạn có ai còn nhớ những lời thơ đã được nhạc sĩ Viễn Châu làm thành vọng cổ trong bài Tha La Xóm Đạo không :
" Có những người trai ra đi từ dạo đó,
chưa một lần về lại Tha La,
nên Tha La sầu tê tái,
nên Tha La buồn chờ đợi đến ngàn năm.. ơ.ơ..
Tiếng đàn kìm xuống câu này nó buồn chết mẹ.
Mà chuyện quê hương của chúng mình từ ngày có cộng sản, có lúc nào vui.
Ps: Tự nhiên thương cái tấm hình này quá đỗi.
Tôi bày đặt làm thơ, vì tôi nghĩ nhiều bạn bè cùng trang lứa cũng có niềm ước mơ như thế :
Cho tôi xin sống được một lần.
Gót giày Saul đi khắp nẻo quê hương.
Có thể tôi không bao giờ trở lại
Nhưng quê nhà em ngủ giấc bình yên.

Nhận xét
Đăng nhận xét