Khi Vua Bảo Đại trở thành "dân oan" bị cán bộ đòi cướp nhà

Khi Vua Bảo Đại trở thành "dân oan" bị cán bộ đòi cướp nhà

Thuy Trang Nguyen 
Cuối tháng 7/2025, tại Khánh Hòa, một sự việc khiến dư luận bùng nổ phẫn nộ.
Hai ông Nguyễn Tuấn Thanh, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, và ông Lê Văn Hoa, Phó Giám đốc Trung tâm Bảo tồn Di tích tỉnh được chính đơn vị phụ trách bảo vệ di sản ký văn bản đề xuất đuổi vua Bảo Đại dành chổ ở trong biệt thự Vọng Nguyệt thuộc Dinh Bảo Đại, một di tích quốc gia có giá trị đặc biệt về lịch sử và kiến trúc cho hai đồng chí này ở.




Lý do nêu ra là hai cán bộ đồng chí này “chưa có chỗ ở ổn định” khi chuyển công tác.
Dinh Bảo Đại vốn được xem là biểu tượng lịch sử của Nha Trang, từng là nơi vua Bảo Đại và hoàng hậu Nam Phương nghỉ dưỡng, đã được xếp hạng di tích cấp quốc gia.
Luật pháp quy định rõ là di tích như vậy chỉ phục vụ bảo tồn, nghiên cứu và tham quan. Thế nhưng, văn bản ký bởi Trung tâm Bảo tồn Di tích tỉnh lại ngang nhiên đề nghị dùng tài sản văn hóa của quốc gia làm chỗ ở cho cán bộ đảng. Đây không còn là “sai sót hành chính” mà thể hiện một tư duy lộng quyền, coi tài sản công như tài sản riêng, đặt nhu cầu cá nhân lên trên nguyên tắc bảo tồn di sản.
Chỉ sau khi dư luận phản ứng dữ dội, văn bản mới bị thu hồi và các cá nhân liên quan bị yêu cầu kiểm điểm. Nhưng điều công chúng quan tâm không chỉ là chuyện thu hồi, mà là tại sao một đề xuất trắng trợn như vậy lại có thể xuất hiện ngay từ đầu?
Nó cho thấy một bộ phận cán bộ vẫn tồn tại tâm lý đặc quyền, coi thường luật lệ và xem di sản quốc gia như một thứ “có thể xin được nếu quen biết và có chức vụ”.
Dư luận gọi đây là hành vi lộng hành, tự ý đặt mình trên luật pháp, làm xói mòn niềm tin vào đội ngũ cán bộ quản lý văn hóa, những người lẽ ra phải là lực lượng tiên phong trong việc bảo vệ di sản.
Một số ý kiến trên mạng xã hội thẳng thắn “Nếu không bị báo chí phanh phui, liệu khu di tích có bị biến thành khu nhà ở của các quan hay không?”.
Vụ việc này là bài học nghiêm khắc về cần tăng cường giám sát, minh bạch và kỷ luật cán bộ, để những biểu hiện lộng hành và lợi dụng vị trí công tác cho mục đích riêng không còn chỗ tồn tại.
Dinh Bảo Đại là tài sản chung của quốc gia, không phải nhà công vụ, càng không phải nơi để thử sức “quyền lực mềm” của bất kỳ cá nhân nào.

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273