Chuyện Người Thương Bình Nước Việt Nam Cộng Hòa
Nước Việt Nam Cộng Hòa hình như không có ngày "thương binh".
Năm 1973 chính phủ có một sắc lịnh thành lập Làng Thương Phế Bình tại Thủ Đức thì phải.
Sau khi "phong trào" cắm dùi chiếm đất do tên Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ nhông xúi giục.
Nói lại cho rõ, không phải là chính phủ không quan tâm đến các thương phế binh, mà đất nước đang ở tình trạng chiến tranh khốc liệt, có nhiều chuyện phải lo. Những người Thương Phế Binh sau khi được phân loại vết thương nặng nhẹ, thì một là được giải ngủ, hoặc làm việc văn phòng.. Họ được nhận số tiền giải ngủ. Con cái của Họ được nhập học trường Thiếu Sinh Quân hoặc các trường Quốc Gia Nghĩa Tử tại các tỉnh có những trường này.
Phận đời của các Cô nhi, Quả phụ nói nào ngay cũng tùy thuộc vào tấm lòng của các đơn vị trưởng.
Điển hình là tấm lòng của các Út Bạch Lan Đại Đội Trưởng Trinh Sát tiểu đoàn 2 Nhảy Dù.
Ông đã dùng tất cả mọi cách để giúp đỡ gia đình của các thuộc hạ của mình sau khi họ đã đền nợ nước hoặc giải ngủ.
Chương trình Đại nhạc hội Cám Ơn Anh. Chỉ được khởi xướng tại Hoa Kỳ, do cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ở đây tổ chức. Đến ngày hôm nay 27/5/2025,là đúng 20 kỳ.
Bỏ qua tất cả những dị biệt, phỉ báng, chửi bới nhau thì ít nhiều gì những mảnh đời tang thương của những người Thương Phế Binh và Góa phụ của Việt Nam Cộng Hòa, cũng được an ủi phần nào.
Dĩ nhiên chúng ta chỉ là một cộng đồng tỵ nạn cộng sản, không phải là một chính phủ để có thể có quốc sách an dân.
Công việc chung, năm cha bảy mẹ, mười mụ em chồng, thì dĩ nhiên phải có tùm lum câu chuyện.
Cái trục trặc của kỳ Đại nhạc hội Cám Ơn Anh lần 20 này, nắm ở chỗ: nó trùng hợp với cái ngày mà bọn Việt cộng gọi là ngày thương binh.
Từ mấy chục năm nay, Việt cộng luôn tổ chức ngày này một cách rùm beng, nhưng cuộc đời của những người thương binh Việt cộng có khá gì hơn :
Đầu đường trung tá vá xe
Cuối đường đại tá bán chê đậu đen.
Nhưng đó là chuyện của tụi nó.
Chế độ kỳ thị phân biệt của Việt cộng áp đặt lên những phận đời của những người Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, viết một trăm ngàn trang cũng không bao giờ hết.
Du di một chút đi mấy ba mấy má. Chuyện gì đúng thì làm, thì lắng nghe, sửa đổi cho lần sau.
Chúng ta đã quá già, để tiếp tục dấn thân.
Hãy để cho những người còn trẻ họ tiếp tục con đường phục vụ Tha Nhân.
Còn mấy anh mấy chị, dù làm việc Tha Nhân nhưng cũng phải luôn nhớ rằng: Bọn Việt cộng với chiến lược "Vết Dầu Loang" sẽ chiếm cộng đồng, không riêng gì ở Hoa Kỳ má tất cả mọi quốc gia có người Việt tỵ nạn với phố xá sầm uất.
Chúc tuần mới yên vui các bạn.
Tôi đi làm trâu
Ps: Hình thứ hai là hình ảnh hiếm hoi về trại gia binh của Đại Đội 2 Trinh sát Dù.
Các bạn tìm đọc ở Dòng Sông Cũ.


Nhận xét
Đăng nhận xét