Tại sao lại sợ và né chữ Việt Nam Cộng Hoà khi gọi là "địch" và cho là thời "Pháp thuộc"?

Tại sao lại sợ và né chữ Việt Nam Cộng Hoà
khi gọi là "địch" và cho là thời "Pháp thuộc"?


Nguyễn Gia Việt
Đọc bài báo viết về Long An mém ói hai ba lần, cái gì mà "69 năm kể từ khi đơn vị hành chính tỉnh Long An có mặt (dưới thời Pháp thuộc) " và "tên tỉnh Long An lần đầu tiên xuất hiện tren bản đồ hànhc hính vào năm 1956 khi địch sáp nhập một phần tỉnh Tân An với tỉnh Chợ Lớn lấy tên chung là tỉnh Long An).

Năm 1956 là "địch" và "dưới thời Pháp thuộc"(??). Lịch sử sờ sờ đó, áp chữ "địch" và nhận là "ta".
Những câu chữ thô thiển kiểu "ta" và "địch" cứ lập lờ trong tuyên truyền lịch sử làm ngươi dân ngán tới cần cổ, làm học sinh không muốn nhìn cuốn sách giáo khoa môn sử, vậy mà cứ kéo dài dù xã hội đã gần như rất coi thường cách thức nhìn nhận lịch sử kiểu vô học này!
Khen cho "nhà báo" nào chấp bút bài viết này! hèn chi báo chí VN càng ngày càng ít người đọc, không ai muốn đọc, cho không cũng không ai thèm đọc.
Các vị bẻ cong lịch sử, phủ nhận sự thật, uốn éo con chữ, cũng là uốn éo nhơn cách một con người bình thường.
Năm 1956 mà là thời "thuộc Pháp"?
Tại sao lại sợ hãi chữ Việt Nam Cộng Hoà dữ vậy?
Thời Đệ Nhứt Việt Nam Cộng Hòa, ngày 22 tháng 10 năm 1956, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm ban hành Sắc lệnh 143–NV để "thay đổi địa giới và tên Đô thành Sài Gòn – Chợ Lớn cùng các tỉnh và tỉnh lỵ tại Việt Nam".
Chúng ta thấy: Long An, Định Tường, Kiến Tường, Kiến Phong, Kiến Hoà, Vĩnh Bình, Vĩnh Long, An Giang, Kiên Giang, Phong Dinh, Ba Xuyên, An Xuyên, Gia Định, Bình Dương, Tây Ninh, Biên Hoà, Bình Long, Phước Long, Phước Thành, Long Khánh, Phước Tuy, Bình Tuy xuất hiện.
Long An là tỉnh nhập tỉnh Tân An và 3/4 tỉnh Chợ Lớn.
TT Ngô Ðình Diệm xóa tỉnh Chợ Lớn, đổi tên tỉnh Tân An thành Long An, nhập Gò Đen, Cần Giuộc, Cần Ðước về Long An, lập thêm quận mới Bến Lức, Tân Trụ, và Rạch Kiến.
Long An gồm 7 quận: Cần Giuộc, Cần Ðước, Rạch Kiến, Bến Lức, Thủ Thừa, Bình Phước (Tầm Vu) và Tân Trụ.
Long An là tỉnh cửa Tây của đô thành Sài Gòn, có vị trí quan trọng chiến lược, đoạn QL 4 từ Định Tường qua Long An cực kỳ quan trọng. Long An là tỉnh có hai sông Vàm Cỏ Ðông và Vàm Cỏ Tây, có đường thủy là sông Rạch Cát về Sài Gòn gần như độc đạo.
Tỉnh Long An nằm sát nách xứ Sài Gòn, dân Nam Kỳ lục tỉnh nào cũng phải bước qua Long An vì mọi con đường lộ, thủy lộ lớn nhỏ nào dẫn về Miền Tây đều đi qua tỉnh này.
Dân Long An gần Sài Gòn nên hiện đại, rất thẳng thắn, thẳng băng, muốn là làm không ai cản nổi. Tánh tốt của người L.A là rất open, chuộng cái mới.
Xin kể vài nhân vật lịch sử Long An:
- Khâm Sai Chưởng Tiền Quân, Kiến Xương Quận Công
Nguyễn Huỳnh Đức (1748-1819). Lăng mộ ở Khánh Hậu Tân An.
- Thống Chế -Xuân Quang Hầu Nguyễn Khắc Tuấn (1767 – 1823) là một võ quan của vua Gia Long.
Lăng mộ ông ở Tân Chánh Cần Đước. Thống Chế Nguyễn Khắc Tuấn là niềm tự hào của người Cần Đước.
- Quản Lịch Nguyễn Trung Trực (1839 -1868):
Ngày 10/12/1861 Nguyễn Trung Trực đốt cháy chiến hạm Espérance của Pháp trên vàm sông Nhựt Tảo ở tỉnh Tân An. Ngày 16/6/1868 Quản Lịch bất thình lình đem quân tấn công đồn Rạch Giá ,chiếm tỉnh lỵ này trong tay Pháp năm ngày.
- Thủ tướng Trần Thiện Khiêm (1925 – 2021) là một nhân vật xuất thân Miền Nam trong bộ máy Việt Nam Cộng Hòa, là cánh tay phải của TT Nguyễn Văn Thiệu.
Long An là quê nhà của một số nghệ sĩ:
- Sầu nữ Út Bạch Lan.
- Tiếng hát liêu trai Mỹ Châu.
- Khôi nguyên vọng cổ Minh Vương.
Long An có đặc sản gì?
Có gạo Nàng Thơm Chợ Đào, có lạp xưởng Cần Đước, có khóm Bến Lức, dưa hấu Long Trì, thanh long Châu Thành.
Long An có rượu đế Gò Đen vang danh xưa nay, có bánh tét nổi tiếng, có bún Xiêm Lo ở Kiến Tường.
Bánh tét Long An sao mà có tiếng? Vì nó là nguyên bổn xưa của ông bà, là gói bằng dây lát, không xào nếp, bánh có màu xanh lá chuối mộc, tức là không có xanh đỏ tím vàng nhìn như bình bông di động như vài tỉnh khác đang làm.
Cháo lòng Long An ngon nổi tiếng cũng vì giữ nguyên bổn với dồi chiên xưa rày. Trong khi cháo lòng Sài Gòn đã bị Bắc hóa với dồi luộc đen thui.
Long An là quê hương bánh tráng trộn của các bạn teen. Bạn đi ban đêm trên QL 1 đoạn Long An thấy bán đùm đùm.
Người dân Long An kiên cường từ thời lưu dân, từ khi còn là dân âp dân lân lận, không phải "kiên cường" từ khi được "chi bộ" định hướng.
Người Long An nào già trẻ lớn nhỏ, từ dân tới quan, tới cán bộ lão thành sau 1975 đều thuộc câu ca dao ..chợ đen:
        "Long An trung dũng kiên cường
        Toàn dân đánh giặc mượn xuồng hổng cho
        Long An đâu phải cái kho
        Ai muốn đánh giặc tự lo sắm xuồng."
Thiệt !
Xưa mỗi nhà có cái xuồng ba lá làm cần câu cơm sông nước, mấy anh chị "lý luận"cứ ghé là mượn rồi không trả, mà một tháng mấy chục đoàn, xuồng nào cho mượn đủ ?
Nghe câu này phải tư hào, rất tự hào về tánh thực dụng của dân Long An, chẳng có chi phải quê xệ hay xuyên tạc gì ráo.
Chúng ta là người có nhận thức, biết trái phải đúng sai, ghét thói mọi. Lịch sử không có cái miệng biết nói để chửi những "nhà báo" dị hợm, nhưng lịch sử ghi nhớ.
Viết sử thì "địch" và "ta", uốn éo năm 1956 thời "Pháp thuộc" là vô văn hoá! Đây là vấn đề mà người Miền Nam nào có đi học luôn cảm thấy khó chịu.
Ai là "địch", ai là "ta"?
Cuộc sống cần rõ ràng để hiểu và thông cảm trên tinh thần tôn trọng sự thực. Đất Miền Nam này có văn hóa của Nam Kỳ rành rành mà!
Vì sự thực lịch sử nó ngời ngời, sao uốn éo che đậy đặng?Vì lịch sử ghi lại, ghi lại một câu là con cháu dòng họ đó xú uế muôn đời.
        "Coi lịch sử gươm kia còn tỏ
        Mở dư đồ đất nọ chưa tan
        Giang san này vẫn giang san
        Mà nay sẻ nghé tan đàn vì ai? "
Trong chánh trị, lịch sử, trong tư tưởng, trong suy nghĩ, trong phán đoán tương lai thì cái nào cũng có nguồn cơn và chìa khóa thắt mở, không phải tự dưng nó có ngang xương cái đụi.
Lịch sử không phải là đồ cúng cô hồn tháng 7 mà ai cũng có khả năng nhanh chân nhanh tay nhào vào giựt hay phủi cái rột.
Không đơn giản vậy đâu! Người dân luôn ngó cách làm chứ không nhìn cách nói. Lịch sử và lòng người. Đó là cái sĩ của cái chữ con người.
Chân lý thực đơn giản, những gì của mình là của mình, còn không của mình thì mãi mãi vẫn không của mình.
Sống phải có trước có sau, có lễ có nghĩa, có phép có tắc. Dù lịch sử có trôi qua, nhưng lòng dạ của người dân sẽ nhớ mãi.
Lịch sử rồi đến, rồi đi và lòng người vẫn ghi nhớ.
Lịch sử của Việt tộc là máu và nước mắt. Trên thế gới chưa có quốc gia nào có những cuốn lịch sử nhiều biến động, luôn biến động, không ngừng biến động như vậy.
Người Miền Nam mình rất đáng yêu, càng khổ càng tỏ lòng tỏ dạ. Thấy xã hội loạn lạc đôi lúc bi quan, nhưng ngó quẩn quanh vẫn thấy nhiều người tốt, người giỏi. Lúc nào ý thức dân tộc cũng âm ỉ trong lòng nhiều người.
Mọi người cùng trăn trở, cùng đau, cùng nhục, cùng vui cùng cười với dân tộc mình.
Xin nhắc lại câu nói trước khi chết của Tổng Thống Huê Kỳ Abraham Lincoln:
“Người ta có thể từ bỏ mọi thứ, nhưng không ai từ bỏ được lịch sử. Trước sau gì, lịch sử của bậc anh hùng sẽ phải được dựng lại ở chính nơi mà những con người vĩ đại đã ngã xuống.”

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273