Có Những Người Không Biết Nhục Là Gì !
Nói thành thật, tôi rất chán khi viết về cái gọi là PHONG TRÀO ĐÔ THỊ TẠI MNVN TRƯỚC 1975, lý do vì cái phong trào tranh đấu của sinh viên học sinh thời đó, trong cái nhìn của tôi, là một NỖI Ô NHỤC của người trẻ miền nam, mắt mù tai điếc, bị bọn dân vận, sinh viên vận của Hà Nội lợi dụng, gây rối trật tự trị an để tấn công VNCH!
Sau 1975, chế độ CSVN để lộ bộ mặt Việt Gian bán nước, dẹp ngay mấy cái mặt bù nhìn miền nam . Ngay như cái “mẹt chận” của Nguyễn Hữu Thọ cũng bị liệng vào thùng rác như miếng chanh hết nước. Thân phận của tên Huỳnh Tấn Mẫm y như con chốt thí sang sông ( muốn biết hãy tìm đọc bài viết của Phan Nhật Nam về cuộc trao đổi tù binh ở Lộc Ninh 1973 ). Ông PNN tỏ ra thật tình ái ngại cho thân phận của Mẫm vì hắn ta quá nhỏ bé, đáng thương khi bị Hà Nội coi như một miếng giẻ rách!
Ngọn cờ đầu Huỳnh Tấn Mẫm mà còn eo xèo thê thảm như thế thì những thứ cò con kia như thế nào không nói cũng biết!
Vì vậy, phong trào đấu tranh của thanh niên sinh viên mnvn trước 1975 NÓI CHUNG là bị LỢI DỤNG như con rối để phá VNCH từ bên trong, rước giặc về tàn phá cuộc sống ấm no, hạnh phúc của người dân, đạp đổ một nền giáo dục nhân bản, tự do, khai phóng … để dựng lên một chế độ tay sai của Tàu Cộng, hèn với giặc ác với dân, một nền giáo dục một chiều, ruỗng mọt, lỗi thời, nô lệ !
Thế thì hãnh diện cái nỗi gì, phải cúi đầu tạ lỗi với người dân mnvn mới đúng chứ, bởi vì dù biện hộ cách nào, những người một thời xuống đường gọi là đấu tranh kia đích thực là thứ ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CỘNG SẢN, RƯỚC VOI VỀ GIÀY MẢ TỔ!
Sau 1975, Huỳnh Tấn Mẫm, Tôn Thất Lập, Miên Đức Thắng, Trương Quốc Khánh và nhiều người nữa đã ngậm câm cái miệng như ngậm cứt!
Xã hội cộng sản đầy những bất công, tù đày, áp bức v.v. sao các vị không xuống đường đòi công lý đi ? Chính thể VNCH quá bao dung, các vị mới dám hung hăng làm càn, giờ gặp phải thằng cộng sản tàn độc, xảo trá, các vị lui về xó bếp, dám phản kháng không ?
Nhưng không phải ai cũng biết thân biết phận, biết xấu hổ như Huỳnh Tấn Mẫm, Tôn Thất Lập, vẫn còn đây đó vài gương mặt của Phong Trào Đô Thị, cho tới giờ VẪN LUÔN HÃNH DIỆN VÌ ĐÃ TỪNG XUỐNG ĐƯỜNG PHÁ RỐI TRỊ AN VNCH, MỞ ĐƯỜNG CHO CS HÀ NỘI VÀO CHIẾM MNVN, GÂY TANG TÓC ĐAU THƯƠNG CHO CẢ DÂN TỘC HƠN NỬA THẾ KỶ QUA .
Trong số đó, nổi bật là ông nhạc sĩ NGUYỄN PHÚ YÊN!
Trong bài viết mới nhất để giới thiệu về Tôn Thất Lập, Nguyễn Phú Yên đã viết:
“ Nhắc đến nhạc sĩ Tôn Thất Lập, người ta biết đến anh như con chim đầu đàn của phong trào hát cho đồng bào tôi nghe TRONG CUỘC ĐẤU TRANH YÊU NƯỚC của sinh viên học sinh miền nam trước 1975 . Những bài hát mạnh mẽ, hùng tráng của anh có mặt trong những bước đi của tuổi trẻ thành thị trên khắp các mặt đường đầy khát vọng …”
Đấu tranh yêu nước ư ?
Đấu tranh đã thành công, đất nước phải tốt đẹp hơn chứ, tại sao vẫn ngục tù triền miên, vẫn áp bức bóc lột, đạo đức truyền thống của xã hội bị đảo lộn thê thảm nhường này ?
Tôn Thất Lập lâu nay giữ im lặng, tại sao tiếng hát hùng hồn ngày nào bây giờ im ru như thế ? Xin thưa vì VỠ MỘNG , vì nhận thấy mình chỉ là con rối của Hà Nội, là đao phủ gián tiếp đã chôn sống hơn 5000 đồng bào Thần Kinh của mình.
Còn đâu HÁT CHO DÂN TÔI NGHE, còn đâu DẬY MÀ ĐI, còn đâu CHÚNG TA ĐỨNG DẬY v.v.
Tôn Thất Lập im lặng với nỗi ô nhục, nhưng Nguyễn Phú Yên thì không như vậy, ông Yên say mê danh vọng của một thời được cán bộ sinh viên vận của Hà Nội bơm thổi. Nào THUYỀN EM ĐI TRONG ĐÊM, nào THỪA PHỦ ƠI LÒNG TA HỒNG BIỂN LỬA v.v. tất cả như mật ngọt khiến người quên mất lương tri, quên mất mình cũng là con dân của Huế, vùng đất bị quân tà ác mà mình ca ngợi, hướng về, tàn sát trong suốt 26 ngày chiếm đóng!
Cho tới bây giờ, Nguyễn Phú Yên vẫn sôi nổi tham gia cái gọi là NGÀY KỶ NIỆM PHONG TRÀO ĐÔ THỊ TẠI MNVN TRƯỚC 1975.
Có những người, chữ NHỤC không có trong Từ Điển của họ !

Nhận xét
Đăng nhận xét