Trần Đức Lương – Chữ ký đổi biên cương?

Trần Đức Lương – Chữ ký đổi biên cương?
FB Chân dung lãnh đạo

Ký một chữ, rút một đường biên. Không cần súng, chỉ cần mực.

Ở những vùng rẻo cao từ Lạng Sơn đến Hà Giang, từ thác Bản Giốc đến suối Lũng Pô, người dân truyền tai nhau một câu nói cay đắng:
“Đất mình đó, nhưng giấy tờ nói không phải nữa rồi.”

Và cái tên đi cùng với ký ức chua xót ấy, không ai khác, chính là Trần Đức Lương – Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam giai đoạn 1997–2006, người đã ký Hiệp ước Biên giới trên đất liền Việt – Trung ngày 30/12/1999, mở màn cho cuộc rút lui âm thầm nhưng sâu rộng nhất trong lịch sử hiện đại Việt Nam.
Không tiếng súng, không hỏi dân – vẫn mất đất

Ông Trần Đức Lương được mô tả là một người kỹ trị trầm lặng, không phát biểu nảy lửa, không chính sách gây bão. Nhưng chính sự lặng lẽ đến lạnh lùng đó lại trở thành nỗi đau lớn với những người dân vùng biên giới. Họ không được hỏi, cũng chẳng được thông báo. Một ngày kia, mốc cũ đã bị nhổ, đường biên đã dịch, và đất cha ông họ nằm bên kia “hòa ước”.
Không có tài liệu chính thức nào công bố Việt Nam mất bao nhiêu đất. Nhưng giới nghiên cứu độc lập cho rằng con số đó có thể lên tới 15.420 km² – tương đương cả một tỉnh.
Tội danh lịch sử: Bán nước bằng bút ký?

Họ không suy đoán. Họ chỉ vào từng con suối, từng cột mốc cũ, từng ngôi đền, thửa ruộng, ngọn đồi mà cha ông họ từng giữ bằng máu. Và giờ, bị đổi chủ.
• Ải Nam Quan – Biểu tượng biên giới, nơi “tiễn đưa” nhiều đời, giờ nằm phía bên kia.
• Thác Bản Giốc – Tự hào non nước, nay phần chính thuộc Trung Quốc.
• Đỉnh Đức Thánh Trần (Quảng Ninh) – Nơi từng thờ vị tướng đuổi giặc Nguyên, giờ mất dấu.
• Mèo Vạc, Đồng Văn (Hà Giang) – Người dân mất nương, mất đất mà không biết lý do.
• Suối Lũng Pô (Lào Cai) – Nơi sông Hồng chảy vào Việt Nam, bị "uốn cong" vì đàm phán.
“Ổn định biên giới” hay ổn định quyền lực?

Những người dân vùng biên không làm chính trị. Họ chỉ nhớ sau ngày ký, đất mất. Và trong trí nhớ tập thể của họ, Trần Đức Lương là dấu mốc bi thương. Có thể ông không đơn độc. Có thể đó là “quyết định tập thể”. Nhưng chữ ký là của ông, và lịch sử không thể tẩy xóa cái tên đó khỏi vùng đất bị cắm mốc lại.
Một cuộc rút lui không cần xe tăng, chỉ cần… im lặng

Người ta hay nhắc đến chiến tranh biên giới 1979 như một thời kỳ máu lửa giữ nước. Nhưng ít ai dám nói về cuộc lùi bước năm 1999, khi bản đồ bị vẽ lại trong phòng họp, không một lời trưng cầu, không một phát biểu công khai, không một người dân nào được hỏi.
Nếu cái gọi là "ổn định biên giới" đồng nghĩa với mất đất, mất niềm tin, mất cả quyền được biết, thì đó không phải là hòa bình, đó là sự nhượng bộ có văn bản.
Lịch sử có thể không lên án bằng lời, nhưng nhân dân thì có.
Và trong ký ức những người giữ rừng, canh núi, sống trên đường biên, Trần Đức Lương không phải là vị Chủ tịch, mà là người đã mở cửa cho Trung Quốc bước vào , không bằng súng, mà bằng bút.
Một cái bắt tay ở Bắc Kinh, đổi lấy hàng ngàn km² đất biên cương. Một chữ ký, đổi lấy cả một thế hệ phải cúi đầu nhìn bản đồ lệch.

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273