Vượt Biên - Hành Trình Sinh Tử Sau Năm 1975...!

Vượt Biên - Hành Trình Sinh Tử Sau Năm 1975...!
Trần Hoàng Khải

Biến cố "vượt biên" của hàng trăm ngàn người Việt Nam sau năm 1975 là một trong những chương đau thương nhất trong lịch sử hiện đại của dân tộc — một chương mà không thể nào bỏ qua nếu muốn hiểu đầy đủ về cái giá phải trả cho một cuộc chiến và một chế độ chính trị.
1. Sau ngày 30/4/1975: Vì sao người Việt bỏ nước ra đi?

Khi chế độ cộng sản chính thức kiểm soát toàn bộ miền Nam, hàng triệu người rơi vào trạng thái hoang mang, lo sợ. Những lời hứa "hòa hợp dân tộc" nhanh chóng tan biến. Hàng trăm ngàn quân nhân, viên chức chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị gọi đi “học tập cải tạo”, với lời hứa "10 ngày", nhưng nhiều người đã bị giam cầm trong rừng núi hàng chục năm trời, không xét xử, không nhân quyền, không hy vọng.

Song song đó là các chiến dịch “đánh tư sản mại bản”, cải tạo công thương nghiệp, đổi tiền đột ngột, và việc kiểm soát hộ khẩu khắt khe khiến đời sống kinh tế – xã hội miền Nam sụp đổ trong thời gian ngắn. Cảm giác bị đè nén, bất công, lo sợ và không còn tương lai đã khiến hàng trăm ngàn người quyết định ra đi, bằng mọi giá.
2. “Vượt biên” – Những hành trình sinh tử

Vượt biên bằng đường biển là hình ảnh ám ảnh nhất của thời kỳ này. Người dân bán hết tài sản, tìm mua chỗ trên những con tàu nhỏ bé, ọp ẹp — đôi khi chỉ là ghe đánh cá — chất đầy người. Mỗi chuyến vượt biên là một canh bạc sống chết. Có những chuyến đi thành công, nhưng hàng ngàn chuyến khác là bi kịch khôn lường:
- Chết đói, chết khát giữa biển khơi.
- Bị hải tặc tấn công, hãm hiếp, giết hại, cướp bóc.
- Tàu chìm, cả gia đình mất tích không một dấu vết.
- Bị bắt và giam giữ nếu không thoát được khỏi Việt Nam.

Người ta ước tính có từ 200.000 đến 400.000 người đã chết trên đường vượt biên — không ai có thể thống kê chính xác được.
3. Các trại tị nạn – Biểu tượng của thảm kịch và lòng nhân đạo

Từ Thái Lan, Mã Lai, Indonesia đến Hồng Kông và Philippines, các trại tị nạn dã chiến mọc lên, chứa hàng chục ngàn người Việt Nam sống chen chúc trong điều kiện tạm bợ. Dư luận quốc tế dần biết đến thảm cảnh này qua báo chí, hình ảnh những người rách rưới, gầy guộc, ánh mắt tuyệt vọng.

Nhiều tổ chức nhân đạo, các nước phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ, Canada, Úc, Pháp, Đức... đã mở rộng vòng tay đón nhận người tị nạn Việt Nam, giúp họ định cư và xây dựng cuộc sống mới. Từ đó hình thành nên cộng đồng người Việt hải ngoại lớn mạnh, giữ gìn văn hóa, tiếng Việt và tranh đấu không ngừng cho tự do, dân chủ tại Việt Nam.
4. “Thuyền nhân Việt Nam” – Một chương sử bị lãng quên ở trong nước

Tại Việt Nam, câu chuyện vượt biên bị coi là “phản quốc”, “chạy theo đế quốc”, và “đào thoát bất hợp pháp”. Hàng chục năm trời, sách giáo khoa, báo chí, truyền thông trong nước hoặc bóp méo, hoặc im lặng hoàn toàn về làn sóng người Việt bỏ nước ra đi.

Chính quyền tránh né đối diện với câu hỏi căn bản:
Nếu là giải phóng, thì vì sao người dân lại phải liều chết để ra đi?
Ngày nay, lớp trẻ trong nước ít ai biết rằng cha mẹ, ông bà họ từng là “boat people” – những người vượt biển trong đêm tối, không biết có ngày mai hay không, chỉ biết rằng: ở lại là chết trong tinh thần, còn đi thì may ra sống được trong tự do.
5. Ý nghĩa của biến cố vượt biên

Biến cố vượt biên không chỉ là sự kiện di dân khổng lồ – mà là một chứng từ lịch sử sống động về giá trị của tự do, nhân phẩm và khát vọng được làm người đúng nghĩa. Đó cũng là lời cảnh báo nghiêm khắc cho bất kỳ chế độ nào dám nhân danh lý tưởng để chà đạp con người...!
FB Trần Hoàng Khải

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273