Chuyện Phiếm : Cái Muỗng Dùa

Chuyện Phiếm
Cái Muỗng Dùa

Quang Cầu Muối
🥥
💚😢
Đoạn trường ai có qua cầu mới hay.

Khi cửa phòng giam của ty chấp pháp đóng lại. Tôi bị thằng trưởng phòng chỉ định chỗ nắm sát cầu tiêu. Sau khi hỏi về "tội trạng",lý do gì tại sao vô đây và khám xét "hành lý ". Tôi thì có con mẹ gì hành lý .

😢
Trên răng dưới lựu đạn.

Từ Cần Đước ba thằng bị giải lên Long An chỉ có bộ đồ đang mặc trên người.

Trại giam Cần Đước chật chội,tù nằm xếp lớp như cá mòi, nóng không thở được, nắm yên để chờ những cơn gió hiếm hoi lọt vào. Ba ngày mới được ra sông tắm một lần. Lờ đờ trôi trên sông là những cục c... của những cầu tiêu trên sông.

Trại chấp pháp Long An gồm có 20 phòng, chia làm 2 khu: A và B.

Quần thể trại giam hình chữ nhật. Khu A ngăn cách với khu B bằng cái nhà bếp. Ở nhà bếp này có một phòng gọi là phòng trấu. Dùng để nấu ăn cho nhà bếp và cũng là phòng biệt giam.

Quay lại chuyện cái muỗng dùa. Như tấm hình trên thì các bạn có thể hiểu, nó được hình thành từ trái dừa khô. Không biết tại sao người miền tây lại gọi là cái muỗng dùa. Dùa chứ không phải là dừa.

Cuộc đời tù của tôi lại qua một hoàn cảnh mới.

Hồi ở Cần Đước tôi không nhớ là mình ăn uống bằng gì. Nhưng không phải là ăn bốc.

Bây giờ lọt vô cái trại giam này mới rơi vào hoàn cảnh lúng túng khi bữa cơm tù đầu tiên ở đây được phân chia.
Một thau cơm và một thau canh cá vồ. Và một thùng nước sôi để ngoài cửa.

Khi tụi nhà bếp đem cơm lên, thằng cán bộ mở cửa, hai thằng tù có nhiệm vụ chia cơm ra bưng vô. Bọn tù đặt tô, chén của mình chung quanh thau cơm và canh. Chia cơm trước, canh sau và cuối cùng là nước.

Hai thằng chia cơm ém cơm xuống cho chặt và bằng phẳng, rồi bằng kỹ thuật chia cơm tù mà tụi nó rút kinh nghiệm qua thời gian ở tù, bắt đầu chia. Mấy thằng tù đứng ngồi chung quanh cũng xì xào ý kiến. Mắt thằng nào cũng chăm chăm vào thau cơm và phần chia của mình.

Đ. m. ta nói, miếng ăn là miếng tồi tàn. Bao nhiêu bộ mặt của cuộc đời nó hiện ra rõ ràng trong những buổi tù chia cơm. Nhưng đó là kinh nghiệm về sau này.

Còn bây giờ thì thật tình tôi lúng túng khi hai thằng tù chia cơm hỏi tô của mày đâu?

Đ. m. mình trên răng dưới lựu đạn, còn hỏi tô chén ?

Thau cơm thì có thằng tù vô trước giành rồi, mình thuộc loại tù mới vô, đâu có giành với nó được. Thau canh thì cũng vậy.

Ông tù già nhất trong phòng, "động lòng thương " mà thương thì thương chứ ổng cũng đâu có tô chén gì dư thừa đâu. Ổng chỉ cái muỗng dùa trong cầu tiêu, ổng nói chú xài đỡ cái đó đi.

Đ. m. tôi không còn nhớ cái cảm giác của tôi ngày ấy.

Bụng thì đói cồn cào. Bị đưa từ Cần Đước lên lúc ba bốn giò sáng, bây giờ là buổi chiều rồi chưa có miếng gì vô bụng.

Thủ tục "nhập kho" nó lê thê và nỗi lo trong lòng nó làm mình quên đi cái đói. Bây giờ thì miếng ăn bày ra trước mắt, mà không có đồ đựng.

Kệ mẹ nó, có còn hơn không. Thế là bữa cơm tù đầu tiên tôi ăn ở chấp pháp Long An bằng cái muỗng dùa để trong cầu tiêu của phòng giam 20.

Mấy mươi năm qua rồi. Mà trong tâm trí của tôi vẫn còn nhớ.

Vì vậy hôm nay đi thăm cháu nội, thấy lại cái muỗng dùa này mà bà ngoại nó không biết dùng để làm gì.

Tôi ngẩn ngơ một thoáng. Kỷ niệm xưa lai sống lại trong tiềm thức.

Và tôi tự hỏi mình? Đ. m. không biết tại sao mà mình còn sống được qua những ngày tháng đoạn trường khổ nhục như vậy ta?

Đ. m. cộng hòa xã hội chủ nghĩa xuống tận cùng địa ngục của loài người. Fuck it!

😡
Nói gì thì nói, tôi vẫn cám ơn Trời Phật, Chúa Mẹ cho tôi còn sống đến ngày nay.
🙏🙏🙏

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 270

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 271

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 272

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 273