Cuộc Chiến Nga - Ukraine : Muốn thắng được Putin ...
Cuộc Chiến Nga - Ukraine
Muốn thắng được Putin thì phải cùng nhau
kiên cường và tàn bạo gần như hắn
Muốn thắng được Putin thì phải cùng nhau
kiên cường và tàn bạo gần như hắn
Zelensky đã sẵn sàng có mặt tại Istabul, Thủ đô của Thổ để gặp Putin vào ngày 15.5.2025. Nhưng chưa thấy Putin lên tiếng rõ ràng là sẽ đến.
Zelensky tỏ ý rất muốn cuộc đàm phán này có mặt Tổng thống Trump. Hiện giờ Bộ trưởng Ngoại giao Nga đang gọi điện cho Bộ trưởng Ngoại giao Thổ.
Tôi nghĩ Putin sẽ không chịu nhượng bộ, khi kết quả đàm phán cho ra lại làm Dân Nga không khâm phục hắn. Và như thế thì sự nghiệp và tính mạng hắn không an toàn đối với ngay trong nội bộ nước Nga. Muốn hòa bình thì Ukraine phải chịu thiệt hơn là Putin chịu. Còn không Putin phải đánh tiếp. Theo kiểu vừa đánh, vừa đàm như CS VN ngày xưa đánh Mỹ vậy.
Tuy Putin không muốn chiến tranh kéo dài, vì hắn đã quá mỏi mệt rồi. Nhưng cuộc chiến này giờ đây không còn là của cả Dân tộc Nga nữa, mà là sự sống còn của chính cá nhân hắn. Hệt như Hitler. Đường cùng thì phải cố mà chiến, chiến không được thì phải tự kết liễu mình hoặc chờ Dân mình kết liễu mình như Sadam Husein hay vợ chồng Tổng Bí thư Đảng lao động Nicolae Ceaușescu của Romania.
Đó cũng là nguyên nhân tại sao những tên độc tài gan lì có tía. Ví dụ ngay ông Nguyễn Phú Trọng ông sợ ngay trong hàng ngũ của ông phản thùng, chứ chưa nói gì Dân. Ông ốm mệt và già yếu nhưng vẫn cứ bám vào chức Tổng bí thư, không chịu nhường, cho đến khi chết. Bản chất của độc tài là vậy: Mà tôi ở địa vị họ, thì tôi cũng PHẢI như vậy. Còn không thì ngay từ đầu tôi không phải là họ, thì mới ổn. Nên đã nói đến độc tài thì automtik là gắn luôn với "ác tài".
Putin thừa tỉnh táo để nhận ra rằng, mệt còn hơn là bị Dân mình treo cổ mình, khi con em họ phải chết một cách vô nghĩa uổng công, và toàn dân Nga phải sống bao nhiêu năm thắt lưng buộc bụng.
Theo kinh nghiệm của tôi là: Muốn đánh thắng độc tài thì không những phe Dân chủ phải mạnh hơn chúng mà còn phải thể hiện sự kiên cường và tàn bạo. Sự tàn bạo chỉ cần 30 % so với sự tàn bạo của kẻ độc tài là sẽ thắng chúng.
Bởi độc tài thì chúng không những chúng không sợ đánh nhầm vào Dân của phe đối phương; mà ngay máu xương người lính và người Dân của nước chúng, chúng cũng không tiếc. Chúng thua chỉ chừng nào không còn người để chúng sai cầm súng nữa mà thôi.
Năm 1975 VNCH thua, Mỹ phải rút lui là do họ tuy mạnh hơn CS miền Bắc nhưng không đủ độ tàn ác, lại cộng thêm tôn trọng tự do dân chủ, trong đó có tự do biểu tình. Nên bị phe độc tài gài tình báo và sư sãi như Thích Nhất Hạnh vào châm ngòi cho phong trào phản chiến nổi lên ngay trong lòng nước Mỹ, để làm áp lực lên Chính phủ Mỹ, đứng đầu là Tổng thống. Nhắc nhở ông ta rằng, muốn thắng cử tri, thì phải rút lui.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh có câu nói để đời là: "Đi tu mà không yêu Đảng yêu Nước thì đi tu làm gì".
Mãi sau này sang Đức tôi mới đọc được tài liệu của phương Tây mới biết khi Mỹ mang bom ra miền Bắc. Mỹ sợ dân vô tội chết, nên không ném bom phá đê điều. Mới ngớ ra là họ nhân đạo. Chứ CS là Mỹ thì chúng ném cho cho cả miền Bắc trôi ra biển rồi. Mất hậu phương miền Bắc, thì tiền tuyến miền Nam CS sẽ phải thua ngay.
Hay 12 ngày đêm ở Hà Nội, mà CS cho là "Điện Biên phủ trên không". Mỹ thấy cứ đánh tiếp thì Dân ở Hà Nội sẽ chết hết như ở phố Khâm Thiên, nên đã dừng lại. Nếu Mỹ tàn ác như CS, Mỹ đã đánh thêm vài ngày nữa thì Ba Đình đã phải kéo cờ trắng.
Vì lúc đó tuy Mỹ bị mất nhiều chiến đấu cơ, nhưng không phải là không còn vũ khí trong tay. Nhưng phía CS thì tên lửa của Nga đã cạn, mà viện trợ vào, thì không kịp và gặp muôn nỗi khó khăn.
CS miền Bắc thắng khi xâm lược miền Nam vì họ tàn ác đến man rợ. Họ có khẩu hiệu: "Giết nhầm cỏn hơn bỏ sót"
Họ có những bài thơ: "Giết giết nữa bàn tay không ngưng nghỉ.."
Hay họ có những bài hát "Cô gái vót chông"
Mà chúng ta thấy những khẩu hiệu, những bài thơ, những bài hát kiểu dạng này ở Thế giới Dân chủ không thể có được. Bởi họ nhân đạo, nhân văn, coi trọng mạng người; chứ không như CS coi mạng người như cỏ rác.
Ví dụ trận Mậu thân 1968, năm 1972 thành Quảng trị, vượt sông Thạch Hãn. Hay xua lính vượt sông, rồi phá cầu, để không còn đường rút lui. Nhiều trận họ bắt lính xung phong mà biết thừa là sẽ thua. Bởi lính không phải là con cháu của họ, cứ chết thoải mái, như lính Nga ở Ukraine bây giờ. Miễn sao họ cho kẻ thù của họ một bài học. Thắng là tốt đẹp, để họ tự hào; mà thua thì họ cũng không sao. Bắc Việt làm gì có tự do, dân chủ mà đòi nổi lên biểu tình phản chiến, chống lại họ.
Dưới đây là bức hình chụp tại Huế, vào đầu năm 1969.
Tết Mậu Thân 1968 ở Huế có khoảng 11 ngàn người bị CS sát hại, phần lớn là Dân vô tội. Họ bị chôn sống hoặc bị thủ tiêu bằng nhiều kiểu man rợ, rồi chôn chung trong hố tập thể.
Tất cả những hố chôn tập thể này phải đến cuối năm 1969 mới được tìm thấy hết. Lúc đó, thi thể các nạn nhân đã rữa nát, không còn nhận diện được nữa.
Chính vì thế mà họ cho đem quần áo của nạn nhân ra trải trên các cánh đồng hoặc các sân lớn. Thân nhân của người mất tích nếu nhận ra quần áo hoặc vật dụng cá nhân thì biết rằng người nhà của mình nằm trong số các nạn nhân đã bị chôn trong hố đó.
Tóm lại nếu Mỹ, phương Tây và khối NATO dù có mạnh hơn Putin, nhưng cứ nhân văn, nhân bản và nhân đạo hoài thì sẽ thua như ở chiến trường Việt Nam. Không phải bọn độc tài chúng giỏi, mà vì chúng tàn ác. Nên mới có câu Thành ngữ: "Vua thua thằng liều".

Nhận xét
Đăng nhận xét