Bệnh Viện Vì Dân - Ngọn Đèn Nhân Ái Miền Nam

Bệnh Viện Vì Dân -
Ngọn Đèn Nhân Ái Miền Nam
Phạm Sơn Liêm

Trong những năm tháng chiến tranh của Việt Nam Cộng Hòa, khi tiếng súng vẫn còn vang vọng từ đồng bằng đến cao nguyên, từ Quảng Trị đến Cà Mau, có một mặt trận không có tiếng đạn nổ nhưng cũng đầy cam go: mặt trận cứu người.

Ở nơi ấy, những bác sĩ, y tá, hộ lý ngày đêm chiến đấu với bệnh tật và tử thần để giành lại sự sống cho đồng bào.

Nhắc đến ngành y tế thời VNCH, nhiều người vẫn nhớ đến một cái tên thật đẹp:
Bệnh Viện Vì Dân.
Chỉ riêng tên gọi ấy cũng đủ nói lên mục đích của công trình.
Không phải vì lợi nhuận.
Không phải vì danh tiếng.
Mà là vì dân. Vì những người lao động nghèo. Vì những em bé cần được cứu chữa. Vì những cụ già không nơi nương tựa. Và vì những người bất hạnh đang cần một bàn tay nhân ái.

Bệnh Viện Vì Dân được xây dựng dưới sự bảo trợ và vận động của bà Nguyễn Thị Mai Anh, phu nhân Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.
Với lòng nhân ái và sự quan tâm đến đời sống của người dân, bà đã dành nhiều tâm huyết cho công trình mang ý nghĩa xã hội và nhân đạo này.
Ngày bệnh viện được khánh thành, đây được xem là một trong những cơ sở y tế hiện đại của miền Nam thời bấy giờ. Nơi đây mở rộng vòng tay đón nhận bệnh nhân từ mọi tầng lớp xã hội. Người nghèo.
Người lao động. Những gia đình không đủ khả năng vào các bệnh viện tư.
Tất cả đều có thể tìm thấy hy vọng sau cánh cửa mang tên “Vì Dân”.
Trong những đêm mưa gió chiến tranh, ánh đèn nơi các phòng cấp cứu vẫn sáng.
Những bác sĩ cúi mình bên giường bệnh. Những y tá tất bật với từng mũi thuốc, từng chai nước biển. Không ai hỏi bệnh nhân thuộc thành phần nào. Không ai hỏi họ giàu hay nghèo. Trước mặt những người khoác áo trắng lúc ấy chỉ có một điều duy nhất:
Một sinh mạng đang cần được cứu.
Có những em bé cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui của gia đình. Có những người lính từ chiến trường trở về với đầy thương tích, được tận tình chăm sóc. Có những cụ già tưởng như không qua khỏi nhưng rồi lại được trao thêm những năm tháng sống bên con cháu.

Nhiều người gọi đó là một bệnh viện. Nhưng với biết bao gia đình miền Nam ngày ấy, đó còn là một nơi gửi gắm niềm tin.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Chiến tranh đã khép lại.
Nhiều bệnh viện đã đổi tên.
Nhiều thế hệ đã đi qua.
Nhưng trong lòng của rất nhiều người, cái tên Bệnh Viện Vì Dân vẫn còn ở lại như một biểu tượng đẹp của lòng nhân ái.

Nhắc lại hôm nay không phải để so sánh hơn thua với bất cứ ai. Mà để tri ân. Tri ân những bác sĩ, y tá, hộ lý đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ của mình. Tri ân những người đã góp công xây dựng nên bệnh viện này. Và tri ân bà Nguyễn Thị Mai Anh, người đã góp phần biến một ước mơ nhân đạo thành hiện thực.

Để rồi giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, vẫn có một nơi mang cái tên thật đẹp:
Bệnh Viện Vì Dân.
Một cái tên khiến nhiều người hôm nay nhớ lại mà lòng vẫn còn bồi hồi, xúc động.

Nhận xét

Bài được quan tâm