Nói không với văn công cộng sản trên đất tự do!

Nói không với văn công cộng sản trên đất tự do!

Lê Trường Giang

Câu chuyện hôm nay không còn là chuyện ca hát đơn thuần.
Khi một ca sĩ, văn công đang hoạt động trong hệ thống văn hóa của chế độ cộng sản được một bầu show đưa sang lưu diễn tại Mỹ, Úc, Canada hay các quốc gia tự do, thì cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản có quyền nói không.
Chúng tôi không chống âm nhạc.
Chúng tôi không ghét tiếng hát.
Nhưng chúng tôi phản đối việc biến sân khấu tự do của người Việt tị nạn thành nơi bình thường hóa hình ảnh những văn công của một chế độ đã khiến hàng triệu người phải bỏ nước ra đi.
Câu chuyện bầu show Ái Quyên mời ca sĩ Quốc Thiên đi show tại Mỹ là một thí dụ rõ ràng. Khi đồng hương lên tiếng phản đối, đó không phải là cực đoan. Đó là lập trường. Đó là ký ức. Đó là trách nhiệm với lịch sử.
Cũng giống như câu chuyện mời những nhân vật từng gây tranh cãi về lập trường chính trị vào sinh hoạt cộng đồng, vấn đề không nằm ở cá nhân họ thích nói gì hay hát gì. Vấn đề nằm ở người tổ chức: tại sao biết cộng đồng còn nhiều đau thương, nhiều mất mát, nhiều vết thương chưa lành, mà vẫn cố tình đưa những gương mặt ấy vào sinh hoạt của người Việt tự do?
Một bầu show có quyền mời.
Nhưng đồng hương cũng có quyền không mua vé.
Có quyền không ủng hộ.
Có quyền tẩy chay.
Có quyền lên tiếng để bảo vệ danh dự của cộng đồng mình.
Người Việt tị nạn không đi tìm tự do để rồi hôm nay phải ngồi vỗ tay cho những người đại diện cho nền văn hóa tuyên truyền của chế độ cộng sản.
Sân khấu hải ngoại không phải là nơi để văn công cộng sản đến kiếm tiền trên nỗi đau của người tị nạn.
Nếu ai muốn làm show cho họ, đó là lựa chọn của họ.
Nhưng cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản cũng có lựa chọn của mình:
Không tiếp tay.
Không im lặng.
Không ủng hộ.
Không bình thường hóa văn công cộng sản trên đất tự do.
Lịch sử 30 tháng 4 không phải là chuyện đã qua.
Thuyền nhân bỏ mình trên biển không phải là chuyện để quên.
Tù cải tạo, mất nhà, mất nước, mất gia đình không phải là những dòng chữ trong sách cũ.
Đó là máu, nước mắt và thân phận của cả một cộng đồng.
Vì vậy, khi cộng đồng nói không với văn công cộng sản, đó không phải là hận thù.
Đó là sự tự trọng.
Đó là lòng trung thành với lá cờ vàng.
Đó là trách nhiệm gìn giữ ranh giới giữa tự do và tuyên truyền.
Ai muốn đứng về phía cộng đồng tự do, xin hãy tôn trọng nỗi đau và lập trường của cộng đồng này.
Còn ai cố tình đưa văn công cộng sản vào giữa lòng người Việt tị nạn, thì đừng trách đồng hương quay lưng.
💥
 KÊU GỌI ĐỒNG HƯƠNG LÊN TIẾNG VÀ BIỂU TÌNH ÔN HÒA
Trước lịch trình Quốc Thiên US Tour – August 2026, với các điểm diễn tại Orange County, Houston, San Jose, Virginia, Connecticut, Portland và các nơi khác, cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản không thể im lặng.
Chúng tôi kêu gọi đồng hương tại những địa phương có chương trình này hãy cùng nhau lên tiếng, tổ chức biểu tình ôn hòa, trật tự và hợp pháp trước các địa điểm trình diễn.
Không bạo lực.
Không gây rối.
Không xúc phạm cá nhân.
• Nhưng phải có lập trường rõ ràng:
Không tiếp tay cho văn công cộng sản.
Không bình thường hóa văn hóa tuyên truyền cộng sản trên đất tự do.
Không để sân khấu hải ngoại trở thành nơi kiếm tiền trên nỗi đau của người tị nạn.
Đồng hương tại Orange County, Houston, San Jose, Virginia, Connecticut, Portland và các thành phố có tên trong lịch trình, xin hãy chuẩn bị tinh thần, kết nối với nhau, theo dõi địa điểm cụ thể và cùng có mặt để nói lên tiếng nói của cộng đồng.
Sự hiện diện của chúng ta là thông điệp.
Lá cờ vàng là lập trường.
Sự im lặng hôm nay có thể trở thành sự đánh mất ranh giới ngày mai.
Chúng ta biểu tình không phải vì hận thù, mà vì tự trọng.
Không phải để chống một tiếng hát, mà để chống sự bình thường hóa cộng sản trong cộng đồng người Việt tự do.
Xin đồng hương cùng chia sẻ, cùng lên tiếng, cùng nhắc nhau:
🫵
 Ở đâu có văn công cộng sản, ở đó phải có tiếng nói của người Việt tự do
‼️

Nhận xét

Bài được quan tâm