Những Người Lính Không Bao Giờ Lên Tiếng
Những Người Lính Không Bao Giờ Lên Tiếng
Tưởng Nhớ Quân Khuyển QLVNCH Nhân Ngày Quân Lực 19-6
Mỗi năm, khi Ngày Quân Lực 19 tháng 6 trở về, người ta nhắc đến những người lính đã chiến đấu, những đơn vị đã lập chiến công, những chiến hữu đã nằm xuống cho tự do của miền Nam Việt Nam.
Nhưng có những người lính đặc biệt, chưa bao giờ nhận được một huy chương, chưa từng được đọc tên trong quân sử, chưa một lần kể lại chiến công của mình. Họ chiến đấu trong im lặng, hy sinh trong lặng lẽ, và trung thành cho đến hơi thở cuối cùng.
Đó là những quân khuyển của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Trong những cánh rừng sâu, trên những con đường hành quân đầy mìn bẫy, trong những đêm phục kích lạnh buốt hay những cuộc hành quân xuyên biên giới đầy hiểm nguy, người lính quân khuyển luôn đi bên cạnh người chủ của mình.
Mũi của chúng phát hiện dấu chân địch mà mắt người không thấy được.
Tiếng gầm của chúng báo động những toán phục kích đang ẩn mình trong bóng tối.
Nhiều lần, chính chúng là kẻ đầu tiên phát hiện bãi mìn, hầm chông hay quân địch đang chờ sẵn phía trước.
Không ít người lính còn sống hôm nay vì ngày ấy một quân khuyển đã đánh hơi được nguy hiểm trước họ vài giây.
Vài giây ngắn ngủi ấy đôi khi là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Quân khuyển không hiểu chính trị.
Chúng không biết thế nào là ý thức hệ.
Chúng không hiểu tự do hay cộng sản.
Điều duy nhất chúng biết là người lính đang cầm sợi dây dẫn đường là người bạn của mình.
Và vì người bạn ấy, chúng sẵn sàng lao vào lửa đạn.
Có những quân khuyển chết vì đạn địch.
Có những quân khuyển chết vì mìn nổ.
Có những quân khuyển nằm lại trong rừng sâu, không một nấm mộ, không một bia đá, không một lời truy điệu.
Nhưng những người lính từng sát cánh với chúng không bao giờ quên.
Nhiều cựu quân nhân sau hơn nửa thế kỷ vẫn còn nhớ tên con chó trận của mình như nhớ một chiến hữu năm xưa.
Bởi giữa chiến tranh khốc liệt, lòng trung thành của quân khuyển là điều thiêng liêng và trong sáng nhất.
Nhân Ngày Quân Lực 19 tháng 6, xin nghiêng mình tưởng nhớ những quân khuyển đã phục vụ trong hàng ngũ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Các bạn không biết nói.
Không biết kể công.
Không biết đòi hỏi.
Nhưng các bạn đã sống đúng tinh thần của người lính:
Trung thành khi sống.
Can đảm khi chiến đấu.
Và bất khuất cho đến lúc hy sinh.
Xin cảm ơn những người lính bốn chân năm ấy.
Những chiến hữu thầm lặng.
Những anh hùng không bao giờ lên tiếng.

Nhận xét
Đăng nhận xét