Chuyện Phiếm : Giấc Mơ Steve Jobs Nam Tàu

Chuyện Phiếm
Giấc Mơ Steve Jobs Nam Tàu

Cụ Chịu Đòn

Người Nam Tàu thường có một căn bệnh nghề nghiệp: Hễ thấy ai nổi tiếng là lập tức tưởng tượng người đó xuống sân bay sẽ được rước bằng chuyên cơ, đi limousine chống đạn, ăn cơm bằng đũa vàng, uống trà bằng chén ngọc.
Cho đến một ngày... Ba ông Tây xuất hiện giữa phố. Trên một chiếc xe máy ba cái mông. Một tài xế áo vàng, thế là toàn dân vỡ mộng.
Ông bán nước chè đầu ngõ vừa nhìn vừa cười khẩy:
- Tưởng ghê gớm thế nào, sang Nam Tàu cũng phải chạy xe ôm công nghệ thôi!
Ông xe ôm bên cạnh gật gù:
- Đúng! Tuổi gì mà đòi khác!
Đám đông đồng loạt vỗ đùi:
- Chuẩn không cần chỉnh!
Một cụ già rít hơi thuốc lào dài nửa cây số rồi phán:
- Đời người suy cho cùng chỉ có hai loại: Loại chạy xe ôm công nghệ và loại đang tìm cách đăng ký chạy xe ôm công nghệ.
Mọi người nghe xong thấy rất có triết lý.
Ông áo vàng lúc ấy vẫn đang cặm cụi lái xe. Một thanh niên hỏi:
- Ông này làm nghề gì vậy?
Ông bán trà đá đáp:
- Không biết, nhưng nhìn dáng ngồi là biết cuối tháng cũng phải cày chỉ tiêu. Không cày là đói.
Ông ngồi giữa bị soi tiếp.
- Còn ông đeo kính kia?
- Chắc mới vào nghề. Mặt kiểu "khách hủy chuyến lần thứ ba trong ngày".
Đến lượt ông ngồi cuối.
- Còn ông kia?
- Loại này nguy hiểm nhất. Mặt cười như vậy là mới được thưởng năm chục nghìn tiền cuốc.
Tin lan về tận làng Vũ Đại. Chí Phèo nghe xong đập bàn:
- Tiên sư! Tưởng đâu tỷ phú, đại gia, bá chủ thiên hạ! Hóa ra sang Nam Tàu cũng chen nhau chạy xe ôm!
Cụ Bá vuốt râu:
- Chuyện đó có gì lạ? Ở Nam Tàu, cuối cùng ai cũng phải đối mặt với thực tại. Thực tại là kẹt xe.
Người dân bắt đầu bàn tán:
- Sang Nam Tàu à? Thì cũng mở ứng dụng, nhận cuốc, chở khách, kẹt xe. Bị đánh giá 4 sao vì khách đang khó ở. Đời khác đéo gì đâu!
Kết luận của Hội Đồng chấm thi được ghi vào sử sách: "Dù là tỷ phú, thiên tài công nghệ hay bá chủ mạng xã hội, một khi đã ngồi chen chúc ba mạng trên chiếc xe máy giữa dòng người Nam Tàu thì mọi hào quang đều tan biến. Còn lại duy nhất một thân phận: Anh tài xế công nghệ đang cố kiếm cuốc tiếp theo."

Và dân làng nhìn ba ông Tây khuất dần sau dòng xe ken đặc. Ai nấy đều gật gù đầy mãn nguyện:
- Thấy chưa? Sang Nam Tàu, Đông Lào hay Tây Philippine gì đi nữa... cuối cùng bọn mày cũng chỉ là đồng nghiệp của anh Be đầu ngõ mà thôi!

Nhận xét

Bài được quan tâm