Nhật Ký Yêu Nước : Thiên đường "xuất khẩu nô lệ" : Khi công dân là hàng hóa và đảng là chủ tịch tập đoàn

Nhật Ký Yêu Nước
Thiên đường "xuất khẩu nô lệ" :
Khi công dân là hàng hóa và đảng là chủ tịch tập đoàn

Đảng Cộng sản Việt Nam luôn tự hào về một "thiên đường xã hội chủ nghĩa" – nơi mọi người đều bình đẳng, không giai cấp, nơi cơm no áo ấm là quyền của mỗi công dân. Nhưng thực tế lại là một cú tát thẳng vào những khẩu hiệu ấy: Sau khi tước đoạt đất đai của dân qua các dự án giải phóng mặt bằng, Đảng không tạo ra sinh kế tại chỗ cho người dân. Thay vào đó, "giải pháp an sinh" được đưa ra lại là... xuất khẩu lao động.
Từ "Lấy đất làm dự án" đến "Bán dân làm lao động"
Hãy nhìn vào cái quy trình "tối ưu" này: Đảng thu hồi đất của dân với giá "bèo", biến đất nông nghiệp thành đất đô thị rồi bán lại cho các tập đoàn sân sau với giá trên trời. Người dân – những chủ nhân thực thụ của mảnh đất – bỗng chốc trở thành những kẻ vô gia cư. Và thay vì được hỗ trợ để làm lại cuộc đời, họ được Đảng "định hướng" bằng cách... tống khứ ra nước ngoài.
Một đất nước có tài nguyên thiên nhiên dồi dào, có vị trí địa chính trị đắc địa, lại chọn con đường làm giàu bằng cách biến công dân của mình thành những "mặt hàng xuất khẩu". Đó không phải là phát triển, đó là sự thừa nhận thất bại cay đắng: Hệ thống của Đảng không đủ khả năng tạo ra việc làm cho người dân trên chính quê hương họ.
"Chính sách ưu đãi" cho người mới ra tù: Một vở kịch hoàn hảo
Đỉnh cao của sự châm biếm nằm ở đề xuất mới nhất: "Người mới ra tù được vay 100% chi phí đi xuất khẩu lao động". Thật là một nước cờ "nhân đạo" khó tin! Nhưng hãy suy ngẫm kỹ xem: Tại sao lại là người mới ra tù?
Bởi vì người tù, sau khi bị xã hội quay lưng và không còn gì để mất, chính là nguồn lao động "dễ bảo" nhất. Đảng đẩy những con người này ra các nước tư bản – nơi mà họ luôn miệng chửi bới là "bóc lột" – để làm lao động chân tay, chịu cảnh bị đối xử như công cụ, miễn là họ gửi ngoại tệ về đều đặn. Đảng nhân đạo với người tù để biến họ thành "cỗ máy in tiền" ở xứ người, còn với những gia đình bị cướp đất, Đảng đẩy họ ra đường vì họ... "không còn giá trị lợi dụng".
"Xuất khẩu lao động" để xây "Biệt phủ Đảng viên"
Người dân đi xuất khẩu lao động, bán sức lao động để kiếm những đồng tiền lẻ, chịu bao tủi nhục nơi đất khách quê người. Còn ngoại tệ ấy chạy về đâu? Nó chảy về túi của hệ thống, vào ngân sách để Đảng vung vãi cho những "dự án nghìn tỷ", và cuối cùng là chảy vào túi các đảng viên, con cháu họ để xây những căn biệt thự triệu đô, sắm xe hơi tiền tỷ, và cho con cái đi du học ở những quốc gia tư bản mà họ vẫn hay mang ra làm bia đỡ đạn trong các bài tuyên truyền.
Thật mỉa mai làm sao! Dân nghèo đi làm "lao động" ở nước ngoài để nuôi dưỡng sự giàu sang cho một tầng lớp "quý tộc đỏ" ngay tại quê nhà. Đảng hô hào "xây dựng CNXH", nhưng CNXH ở Việt Nam thực chất là: Dân làm nô lệ ở nước ngoài, Đảng hưởng thụ cuộc sống hoàng gia ở trong nước.
Một xã hội chủ nghĩa "không giai cấp" mà ở đó có giai cấp "cầm quyền" sống trên sự bóc lột sức lao động của giai cấp "công nhân xuất khẩu" – đó không phải là thiên đường, đó là một mô hình nô lệ kiểu mới. Việt Nam không cần những chính sách "xuất khẩu nô lệ" để duy trì bộ máy. Việt Nam cần sự dân chủ, cần quyền tư hữu đất đai để người dân có thể tự làm giàu trên chính mảnh đất của mình mà không bị Đảng vắt chanh bỏ vỏ.
Đừng để cái gọi là "tình nhân đạo" với người tù hay "giải pháp an sinh" qua xuất khẩu lao động che mắt chúng ta. Đó chỉ là những miếng băng dán tạm bợ lên một cơ thể đã mục ruỗng từ bên trong!


Nhận xét

Bài được quan tâm