Chồng Tôi Là Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Chồng Tôi Là Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

FB De Nguyen
Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những lựa chọn mang theo cả một định mệnh. Có người chọn giàu sang, có người chọn danh vọng, có người chọn cuộc sống bình yên không sóng gió. Riêng tôi, năm ấy, tôi đã chọn trao cả tuổi xuân, tình yêu và cuộc đời mình cho một người lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Đó là niềm vinh dự lớn lao nhất trong đời tôi.
Cho đến hôm nay, dù mái tóc đã điểm bạc, dù thời cuộc đã đổi thay biết bao lần, tôi vẫn luôn ngẩng cao đầu mà nói rằng: Tôi chưa bao giờ hổ thẹn, chưa bao giờ hối tiếc, càng không bao giờ hối hận vì đã làm vợ một người quân nhân Việt Nam Cộng Hòa.
Ngược lại, đó là điều khiến tôi hãnh diện nhất.
Tôi yêu chàng không chỉ vì tình yêu đôi lứa. Tôi yêu và kính phục nơi chàng một lý tưởng sống cao đẹp. Tôi yêu người đàn ông đã sẵn sàng đặt vận mệnh Quốc Gia lên trên quyền lợi cá nhân. Tôi yêu người thanh niên năm nào đã khoác lên mình màu áo trận để bảo vệ tự do cho đồng bào, để giữ gìn quê hương khỏi họa ngoại xâm và chủ nghĩa Cộng Sản vô thần, độc tài, độc đảng.
Ngày tôi trao thân gửi phận cho chàng, tôi biết mình không lấy một người đàn ông bình thường. Tôi lấy một người lính. Tôi lấy một người đã chọn con đường gian nan nhất để bảo vệ quê hương. Tôi lấy một người có thể ra đi bất cứ lúc nào theo tiếng gọi của Đơn Vị, của Trách Nhiệm, của Tổ Quốc.
Người ta thường nói đời lính nhiều gian khổ. Điều đó đúng. Nhưng điều đáng quý nhất nơi người lính Việt Nam Cộng Hòa không chỉ là lòng can đảm ngoài chiến trường, mà còn là tư cách làm người.
Tôi kính phục chồng tôi không phải vì chàng mang súng. Tôi kính phục vì chàng sống ngay thẳng, trọng danh dự, biết yêu thương đồng bào, biết bảo vệ kẻ yếu và luôn đặt trách nhiệm lên trên quyền lợi riêng của mình.
Tôi yêu người thanh niên năm nào đã khoác lên mình màu áo lính để bảo vệ tự do cho đồng bào, để giữ gìn quê hương khỏi họa ngoại xâm và Chủ Nghĩa Cộng Sản ngoại lai, vô thần.
Tôi còn nhớ những ngày chiến tranh khốc liệt.
Những đêm dài nghe tiếng súng vọng về từ phương xa.
Những lần nhận được thư chàng, tôi mừng đến rơi nước mắt.
Những lần nhiều tuần lễ không có tin tức, lòng tôi như lửa đốt.
Tôi biết mỗi lần chàng ra đi là một lần đối diện với sinh tử.
Nhưng tôi chưa bao giờ ngăn cản.
Bởi tôi hiểu rằng có những bổn phận thiêng liêng hơn hạnh phúc riêng của hai người.
Nếu những người đàn ông đều chọn ở nhà để được an thân thì ai sẽ bảo vệ quê hương?
Nếu tất cả đều sợ gian khổ thì ai sẽ đứng nơi tiền tuyến?
Có những đêm dài nghe tiếng súng vọng về từ xa. Có những ngày chờ đợi thư mà lòng nóng như lửa đốt. Có những lúc nhìn thấy những người vợ khác nhận được tin dữ mà tim mình như ngừng đập.
Nhưng chưa bao giờ tôi trách chàng.
Bởi tôi hiểu rằng nếu ai cũng chỉ nghĩ đến gia đình riêng mình thì ai sẽ đứng lên bảo vệ đất nước?
Nếu ai cũng sợ hy sinh thì tự do sẽ thuộc về ai?
Tôi hiểu vì sao chàng khoác áo lính.
Tôi hiểu vì sao chàng chấp nhận hiểm nguy.
Và chính sự hiểu biết ấy đã giúp tôi đủ sức mạnh để chờ đợi.
Những năm tháng chiến tranh không chỉ thử thách người lính ngoài mặt trận mà còn thử thách những người vợ nơi hậu phương. Chúng tôi không cầm súng nhưng cũng chiến đấu theo cách của mình.
Chúng tôi chiến đấu với nỗi cô đơn.
Chiến đấu với lo âu.
Chiến đấu với thiếu thốn.
Chiến đấu với nước mắt.
Nhiều lần cuộc sống trở nên khó khăn đến mức tưởng như không thể vượt qua. Có lúc gạo trong nhà chẳng còn bao nhiêu. Có khi con đau bệnh mà chồng đang ở tận nơi xa. Có những ngày mưa gió nhìn đàn con thơ mà lòng quặn thắt.
Nhưng rồi tôi lại tự nhủ:
"Anh ấy ngoài kia còn gian khổ gấp trăm lần."
Thế là tôi lại đứng lên.
Lại tiếp tục chèo chống mái gia đình.
Lại tiếp tục nuôi dạy các con.
Lại tiếp tục cầu nguyện cho người mình yêu thương nhất.
Chồng tôi chính là nguồn sức mạnh ấy.
Chàng không ở bên cạnh mỗi ngày, nhưng hình ảnh của chàng luôn hiện diện trong trái tim tôi.
Chàng cho tôi lòng can đảm.
Chàng cho tôi niềm tin.
Chàng cho tôi lý do để tiếp tục bước tới dù cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu.
Có người hỏi tôi tại sao lại có thể chịu đựng nhiều đến vậy?
Tôi chỉ mỉm cười.
Bởi vì tôi biết mình đang sống cho những điều lớn hơn bản thân mình.
Đó là gia đình.
Đó là trách nhiệm.
Đó là tự do.
Đó là quê hương.
Tôi quyết tâm nuôi dưỡng các con nên người. Tôi luôn dạy chúng phải sống tử tế, biết yêu thương đồng loại, biết kính trên nhường dưới, biết phân biệt điều phải điều trái.
Tôi muốn chúng lớn lên với tư cách của người cha mà chúng hằng kính yêu.
Tôi muốn chúng hiểu rằng cha chúng đã không chiến đấu vì quyền lực hay danh lợi.
Cha chúng chiến đấu vì tự do.
Vì quyền được sống như một con người.
Vì quyền được nói lên sự thật.
Vì quyền được xây dựng tương lai bằng sự chăm chỉ làm việc của mình.
Tôi muốn các con hiểu rằng có những giá trị đáng quý hơn tiền bạc.
Đó là danh dự.
Đó là lòng yêu nước.
Đó là nhân phẩm.
Đó là trách nhiệm đối với đồng bào và dân tộc.
Tôi học cách chờ đợi.
Tôi học cách chịu đựng.
Tôi học cách giấu nước mắt vào trong.
Có những đêm chỉ biết ôm con nhìn lên bàn thờ cầu nguyện.
Có những ngày phải một mình quán xuyến mọi việc trong nhà.
Có những lúc nghe tin chiến sự dữ dội, lòng như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim.
Nhưng tôi vẫn đứng vững.
Bởi tôi biết nơi chiến trường, chàng còn gian nan gấp bội.
Tình yêu của tôi dành cho chàng không chỉ là sự thương nhớ mà còn là lòng kính phục.
Kính phục ý chí kiên cường.
Kính phục nhân cách ngay thẳng.
Kính phục tinh thần trách nhiệm của một người quân nhân chân chính.
Rồi biến cố lịch sử ập đến.
Đất nước đổi thay.
Biết bao gia đình tan tác.
Biết bao người lính bị đày đọa trong lao tù.
Biết bao người vợ phải gánh vác cả gia đình trên đôi vai gầy yếu.
Gia đình tôi cũng không nằm ngoài số phận ấy.
Những năm tháng khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua.
Có lúc cơm không đủ ăn.
Có lúc tương lai mịt mờ như màn đêm không ánh sáng.
Có lúc bất công phủ xuống cuộc đời như những cơn giông bão không dứt.
Nhưng chưa một lần tôi trách chồng mình.
Chưa một lần tôi nghĩ rằng giá như ngày xưa mình chọn một con đường khác.
Không.
Tôi vẫn luôn tin rằng mình đã chọn đúng.
Những biến động của thời cuộc đã đem đến cho gia đình chúng tôi biết bao thử thách. Có lúc tưởng như mọi công lao và hy sinh đều bị phủ nhận. Có lúc bất công khiến lòng người đau đớn.
Nhưng tôi chưa từng khuất phục.
Bởi sự thật vẫn là sự thật.
Những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước của mình.
Họ chiến đấu để bảo vệ quê hương khỏi chiến tranh và bạo lực.
Họ chiến đấu để gìn giữ quyền tự do của người dân.
Họ chiến đấu với niềm tin rằng một ngày mai tốt đẹp hơn sẽ đến cho dân tộc.
Chính niềm tin ấy cũng là niềm tin của tôi.
Dù trải qua bao nhiêu gian nan, tôi vẫn không để lòng mình hóa cay đắng.
Dù gặp bao nhiêu nghịch cảnh, tôi vẫn không đánh mất hy vọng.
Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi vẫn giữ nguyên sự kính trọng đối với người chồng quân nhân của mình.
Tôi vẫn cầu nguyện cho chàng.
Vẫn yêu thương chàng như ngày đầu gặp gỡ.
Vẫn tự hào khi nhắc đến màu áo mà chàng đã khoác lên người.
Bởi tôi biết rằng đằng sau màu áo ấy là biết bao hy sinh, biết bao trách nhiệm và biết bao tình yêu dành cho quê hương.
Hôm nay nhìn lại chặng đường đã qua, tôi có thể nói với tất cả lòng chân thành rằng:
Nếu được chọn lại từ đầu, tôi vẫn chọn làm vợ một chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Tôi vẫn sẽ chờ đợi.
Vẫn sẽ yêu thương.
Vẫn sẽ đồng hành.
Vẫn sẽ giữ gìn mái ấm gia đình trong mọi hoàn cảnh.
Vẫn sẽ dạy các con sống xứng đáng với những gì cha chúng đã hy sinh.
Bởi cuộc đời có thể đổi thay, thời cuộc có thể đảo điên, nhưng chân lý không bao giờ thay đổi.
Tình yêu sắt son, chân thành không thay đổi.
Danh dự không thay đổi.
Lòng yêu nước không thay đổi.
Và niềm tin vào tự do cũng không bao giờ thay đổi.
Tôi tin rằng sau những đêm dài rồi sẽ có bình minh.
Sau những giông bão rồi sẽ có ngày trời quang mây tạnh.
Sau những mất mát rồi sẽ có sự hồi sinh.
Và dù cuộc đời có đặt trước mặt chúng tôi bao nhiêu thử thách nữa, tôi vẫn sẽ ngẩng cao đầu mà nói:
"Tôi là vợ của một chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa."
Đó là niềm vinh dự lớn nhất đời tôi.
Tôi là vợ của một chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Đó là niềm hãnh diện của cả cuộc đời tôi.
Và dù phải đi qua bao nhiêu thử thách nữa, tôi vẫn sẽ giữ nguyên niềm hãnh diện ấy cho đến hơi thở cuối cùng.
Một niềm vinh dự mà tôi sẽ mang theo cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.

Nhận xét

Bài được quan tâm