Ký Ức Biển Đông : Bị Hải Tặc Bắt Làm Vợ
Ký Ức Biển Đông
Bị Hải Tặc Bắt Làm Vợ
Bị Hải Tặc Bắt Làm Vợ
Có những ký ức, dù 40 năm trôi qua, vẫn là những vết dao cứa nát tâm can mỗi khi đêm về. Tôi định mang theo bí mật kinh hoàng này xuống mồ, nhưng hôm nay, tôi muốn kể ra… để thế giới biết cái giá của hai chữ "Tự Do" đối với một người phụ nữ đôi khi tàn khốc đến nhường nào.
1. Tiếng động cơ định mệnh và bóng ma trên biển Năm ấy, con tàu nhỏ của chúng tôi lênh đênh ngày thứ ba trên biển thì gặp chúng. Không phải tàu cứu hộ, mà là những chiếc tàu đánh cá treo đầy móc sắt của hải tặc vùng vịnh. Tiếng gào thét, tiếng súng nổ, và rồi… một bàn tay đen ngỏm, đầy sẹo lôi xộc tôi ra khỏi hầm tàu. Tôi nhìn thấy chồng mình bị chúng đánh gục khi cố lao đến cứu tôi. Đó là lần cuối cùng tôi thấy anh ấy.
2. Làm "vợ" giữa hang ổ quỷ dữ Tôi bị chúng bắt đi, không phải về một hòn đảo thơ mộng, mà là một "địa ngục nổi" giữa đại dương. Chúng coi tôi như một món đồ chơi, một con vật để giải khuây. Chúng gọi tôi là "vợ", nhưng thực chất là một nô lệ tình dục đúng nghĩa. Mỗi đêm, khi tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền ầm ĩ cũng là lúc tôi ước mình có thể gieo mình xuống biển sâu để kết thúc nỗi nhục nhã này. Nhưng hình ảnh đứa con nhỏ đang chờ ở quê nhà, hình ảnh gia đình đã hy sinh tất cả để tôi đi… đã bắt tôi phải sống. Phải sống dù là trong nhơ nhuốc!
3. Những ngày dài không ánh sáng, Bạn có biết cái cảm giác bị giam cầm trong một khoang tàu hôi hám, thức ăn là những mẩu cá ươn, và nỗi sợ hãi tột cùng mỗi khi tiếng bước chân của "chúng" tiến gần đến cửa hầm? Tôi đã quên mất tên mình, quên mất mình từng là một cô giáo trẻ đầy kiêu hãnh. Trong gương chỉ còn một người đàn bà tiều tụy, đôi mắt trống rỗng và đầy uất hận.
4. Cuộc đào thoát khỏi cửa tử Trời không triệt đường sống của con người. Trong một lần tàu cập bến đất liền để tiếp tế, lợi dụng lúc bọn hải tặc say sưa, tôi đã chạy. Tôi chạy như một con thú bị săn đuổi, chân không giày, bàn chân nát bấy vì đá nhọn và gai rừng. Khi ngã gục trước cửa một trạm gác vùng biên, tôi biết mình đã thắng. Tôi đã thoát khỏi địa ngục, nhưng tâm hồn tôi đã để lại giữa biển khơi từ lâu rồi.
Lời kết: Câu chuyện của tôi chỉ là một trong hàng ngàn bi kịch của người phụ nữ trên hành trình tìm tự do. Tôi kể lại không phải để cầu xin sự thương hại, mà để chúng ta biết trân trọng nền hòa bình và sự bình yên mình đang có.
Vết thương trên da thịt có thể lành, nhưng vết sẹo trong tim sẽ mãi còn đó như một minh chứng cho sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam giữa bão tố cuộc đời.
(Sưu tầm)

Nhận xét
Đăng nhận xét