Nhật Trường - Người Giữ Hồn Người Lính VNCH Bằng Âm Nhạc

Nhật Trường - Người Giữ Hồn Người Lính VNCH
Bằng Âm Nhạc

Phạm Sơn Liêm
Có những vị tướng được nhớ qua những trận đánh.
Có những người lính được nhớ qua những chiến công.
Và có những người làm cho cả một quân đội được nhớ mãi bằng những nốt nhạc.
Nhạc sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh là một người như thế.

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tiếng đại bác còn vọng trên khắp ba miền, ông không viết về những khẩu hiệu. Ông viết về con người.

Người lính trong nhạc của ông không phải là những pho tượng đồng bất khả chiến bại.
Họ biết nhớ nhà.
Biết yêu.
Biết khóc.
Biết sợ.
Biết mơ đến một ngày được trở về bên người yêu dưới mái hiên quen thuộc.

Qua những ca khúc như “Tâm Sự Người Lính Trẻ”, “Người Yêu Của Lính”, “Tình Thư Của Lính”, “Rừng Lá Thấp”, “Chiều Trên Phá Tam Giang”, hình ảnh người lính VNCH hiện lên rất đời thường, rất Việt Nam và rất nhân bản.

Ông không ca ngợi chiến tranh.
Ông kể về những con người phải đi qua chiến tranh.
Có lẽ chính vì thế mà hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những bài hát ấy vẫn còn sống.
Điều đặc biệt là âm nhạc của Nhật Trường đã vượt qua mọi ranh giới chính trị.

Nhiều người thuộc thế hệ sinh sau năm 1975 vẫn thuộc lòng các ca khúc của ông.
Nhiều ca sĩ trong nước vẫn hát nhạc của ông.
Nhiều gia đình, mỗi độ xuân về, vẫn mở những giai điệu quen thuộc ấy mà có khi không hề biết người nhạc sĩ từng khoác áo lính Việt Nam Cộng Hòa. Điều đó phản ánh sức sống lâu bền của dòng nhạc vàng và nhạc lính trong đời sống văn hóa Việt Nam.

Bởi âm nhạc chân thật luôn có một sức mạnh kỳ lạ.
Nó đi thẳng vào trái tim con người.
Nó không hỏi người nghe thuộc bên nào.
Nó chỉ hỏi:
“Anh có từng yêu không?”
“Anh có từng nhớ nhà không?”
“Anh có từng mất đi một người thân không?”

Và khi những câu hỏi ấy vang lên, mọi khoảng cách đều trở nên nhỏ bé.
Hơn năm mươi năm chiến tranh đã lùi xa. Nhiều người lính đã nằm xuống. Nhiều nghĩa trang đã phủ đầy cỏ.
Nhiều đơn vị chỉ còn trong ký ức.
Nhưng tiếng hát Nhật Trường vẫn còn đó. Như tiếng trực thăng xa dần cuối chân trời.
Như đôi giày trận còn in dấu trên những con đường đất đỏ. Như lá cờ của một thời lịch sử.

Và như lời nhắc nhở rằng:
Đã từng có những người lính Việt Nam Cộng Hòa sống, chiến đấu, yêu thương và hy sinh.

Chừng nào những bài hát của Nhật Trường còn được cất lên, chừng đó ký ức về họ vẫn chưa bao giờ mất đi.

Nhìn từ góc độ âm nhạc, di sản lớn nhất của Nhật Trường không chỉ là những ca khúc nổi tiếng, mà là cách ông khắc họa người lính bằng sự cảm thông và tính nhân bản. Chính điều đó giúp các tác phẩm của ông vẫn được nhiều thế hệ người Việt yêu thích cho đến hôm nay.

Nhận xét

Bài được quan tâm