Nhật Ký Yêu Nước : Việt Nam nhập khẩu muối ...

Nhật Ký Yêu Nước
Việt Nam nhập khẩu muối:
Khi "sa mạc" cũng phải "thiếu cát" dưới bàn tay những "vị thần"

Việt Nam – đất nước có bờ biển trải dài tít tắp, nơi mà chỉ cần múc nước biển phơi nắng là ra muối – giờ đây lại phải chi ra gần 100 tỷ đồng mỗi tháng để nhập khẩu "vàng trắng" từ nước ngoài. Một sự thật trớ trêu đến mức nực cười! Nhưng nếu bạn thấy lạ, thì đó là vì bạn chưa hiểu về "nghệ thuật lãnh đạo" của những người cộng sản.
Như người ta vẫn thường nói với nhau đầy chua chát: "Nếu để người cộng sản quản lý sa mạc Sahara, thì chỉ vài năm sau, chúng ta sẽ thiếu cát!". Và quả thực, họ đang biến cái viễn cảnh ấy thành hiện thực trên chính mảnh đất hình chữ S này.
"Rừng vàng biển bạc" hay "Kho báu bị tàn phá"
Chúng ta từng tự hào với thế giới về rừng vàng, biển bạc, về thiên nhiên ưu đãi. Nhưng dưới sự "quản lý" của những bộ óc ưu việt, "biển bạc" không còn đủ sức tạo ra muối để ăn, còn "rừng vàng" thì chỉ còn lại những gốc cây khô và các dự án phân lô bán nền.
Việc nhập khẩu muối không phải là câu chuyện thiếu hụt tài nguyên, mà là câu chuyện thiếu hụt... năng lực quản lý. Khi những doanh nghiệp nhà nước được ưu ái mọi nguồn lực nhưng năm này qua năm khác chỉ biết báo lỗ, thì muối nội địa làm sao có thể cạnh tranh nổi? Thay vì hỗ trợ diêm dân, thay vì đầu tư công nghệ, người ta chọn cách dễ dàng nhất là nhập khẩu – nơi mà các khoản "phí bôi trơn" và lợi ích nhóm có thể dễ dàng được ẩn giấu trong những tờ khai hải quan.
Xuất khẩu lao động: "Tài sản" duy nhất còn lại?
Khi không thể làm ra muối trên chính bờ biển của mình, khi không thể làm ra của cải trên chính cánh rừng của mình, thì cái còn lại duy nhất để "xuất khẩu" chính là... con người.
Một đất nước có tài nguyên dồi dào, có vị trí địa chính trị đắc địa, nhưng cuối cùng lại chọn cách biến người dân thành món hàng xuất khẩu sang nước ngoài để làm lao động chân tay. Những người trẻ – đáng lẽ là nguồn lực xây dựng đất nước – lại phải bôn ba xứ người, làm thuê cho thiên hạ để gửi ngoại tệ về cứu vãn cái nền kinh tế đang "lỗ bền vững" ở quê nhà. Đó không phải là phát triển, đó là sự đánh đổi tương lai lấy sự tồn tại tạm bợ của một bộ máy đã mất khả năng tạo ra giá trị.
"Thùng rỗng" quản lý, "ngân sách" cạn kiệt
Tại sao những doanh nghiệp nhà nước dù lỗ vẫn cứ tồn tại, dù làm ăn bết bát vẫn được bơm vốn? Vì đó là sân sau, là nơi để các vị "đầy tớ" vung tiền ngân sách mà không cần đền đáp. Trong cái vòng lẩn quẩn của sự độc quyền và bất tài, những quyết định nhập khẩu trở nên ngọt ngào hơn nhiều so với việc nuôi dưỡng sản xuất trong nước.
Nhập khẩu muối không chỉ là nhập khẩu một loại gia vị, đó là bản án cho sự thất bại của một tư duy quản trị lỗi thời. Một chế độ mà ở đó, người ta có thể khiến một quốc gia có biển dài hàng ngàn cây số phải "khát muối", khiến một quốc gia có tài nguyên phong phú phải "xuất khẩu dân mình" để đi làm thuê, thì sự "lãnh đạo" ấy thực chất chỉ là một quá trình bào mòn đất nước đến tận cùng.
Đừng hỏi tại sao chúng ta thiếu muối, hãy hỏi tại sao chúng ta lại có những "nhà quản lý" tài ba đến mức có thể biến những thứ vốn dĩ vô tận thành sự khan hiếm. Nếu Sahara rơi vào tay họ, hẳn là người ta sẽ phải đi nhập cát từ nước ngoài về để đổ vào sa mạc. Còn tại Việt Nam, câu chuyện nhập khẩu muối hôm nay chỉ là một nốt nhạc trầm trong bản trường ca về sự bất tài đã trở thành... hệ thống!

Nhận xét

Bài được quan tâm