Sự Phản Bội Của Trung Quốc Với Mỹ
Trong hơn bốn thập kỷ, Hoa Kỳ đã thể hiện thiện chí chưa từng có với Trung Quốc — mở cửa thị trường, trường đại học và kênh ngoại giao với hy vọng Bắc Kinh sẽ cải cách. Thay vào đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã lợi dụng sự cởi mở này, biến chính sách “giao hảo” của Washington thành vũ khí chiến lược. Sự phản bội đó là có hệ thống và sâu sắc.
Mỹ từng sát cánh cùng Trung Quốc trong Thế chiến II để giải phóng lãnh thổ nước này, nhưng chỉ năm năm sau, chính quân đội Trung Quốc lại giết lính Mỹ trong Chiến tranh Triều Tiên, khiến hơn 36.000 người thiệt mạng. Washington sau đó tiếp tục ủng hộ Trung Quốc gia nhập Liên Hợp Quốc, giao lại ghế Hội đồng Bảo an của Đài Loan với kỳ vọng Bắc Kinh sẽ hành xử có trách nhiệm. Thế nhưng Trung Quốc lại thâu tóm các tổ chức quốc tế như Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp (FAO), và dùng ảnh hưởng để ngăn chặn cảnh báo sớm về COVID-19 cũng như loại Đài Loan khỏi các nỗ lực y tế toàn cầu.
Mỹ còn hậu thuẫn cho Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào năm 2001, mở cửa thị trường cho hàng hóa Trung Quốc. Đáp lại, Bắc Kinh theo đuổi các chính sách thương mại bất công, thao túng tiền tệ, trợ cấp các doanh nghiệp nhà nước và làm suy yếu ngành sản xuất của Mỹ, phá hoại tầng lớp lao động.
Mỹ cấp học bổng, đào tạo nhiều thế hệ sinh viên Trung Quốc ở các đại học và viện nghiên cứu hàng đầu. Bắc Kinh đáp lại bằng việc phát động kế hoạch “Ngàn nhân tài”, tổ chức đánh cắp công nghệ tiên tiến từ phòng thí nghiệm, trường đại học và doanh nghiệp Hoa Kỳ.
Mỹ phát minh internet, dẫn đầu kỷ nguyên số — còn Trung Quốc xây dựng đội quân mạng lớn nhất thế giới, tấn công hệ thống chính phủ, đánh cắp dữ liệu và phá hoại cơ sở hạ tầng Mỹ.
Mỹ hợp tác với Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ sinh học, nhưng đổi lại là một đại dịch COVID-19 khởi phát từ Trung Quốc khiến hơn 1,1 triệu người Mỹ tử vong. Bắc Kinh đã giấu giếm, trì hoãn thông tin và cản trở điều tra quốc tế, biến khủng hoảng y tế thành công cụ địa chính trị.
Nguy hiểm hơn là cách Trung Quốc bóp méo chính sách “Một Trung Quốc” của Mỹ. Mỹ không công nhận chủ quyền của Bắc Kinh đối với Đài Loan, nhưng Trung Quốc lại dùng điều đó để biện minh cho đe dọa quân sự. Đài Loan chỉ là cái cớ — mục tiêu thật sự là thống trị khu vực và tái cấu trúc trật tự thế giới theo mô hình độc tài.
Thông điệp rất rõ ràng: ĐCSTQ không tìm kiếm đối tác, mà là ưu thế chiến lược. Họ lợi dụng sự cởi mở, từ chối đối ứng và phản bội niềm tin. Đây không chỉ là phản bội, mà là một cuộc đối đầu không tuyên bố.
Trung Quốc cung cấp công nghệ quân sự cho Nga ở Ukraine, nâng đỡ chế độ thần quyền Iran và tiếp sức cho chương trình vũ khí của Triều Tiên. Họ đang dựng nên một trục độc tài, gợi nhớ đến các khối ý thức hệ thời Chiến tranh Lạnh.
Thách thức này không chỉ là chuyện mất cân bằng thương mại hay cạnh tranh công nghệ. Đây là bài toán địa chính trị định hình cả thế kỷ.
Trước khi Mỹ tiếp tục nhắm mắt làm ngơ, cần tự hỏi: bao nhiêu người phải chết nữa thì chúng ta mới dám gọi đúng tên sự việc? Sau vụ khủng bố 11/9 khiến 3.000 người thiệt mạng, Mỹ đã phát động cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu. Vậy còn hơn 1 triệu người chết vì COVID-19, hơn 36.000 chết trong chiến tranh Triều Tiên, và hàng chục ngàn chết vì fentanyl — phần lớn xuất phát từ Trung Quốc thì sao? Khi nào chúng ta mới hành động đúng tầm mức?
Thuế quan và đàm phán là chưa đủ. Mức độ thiệt hại đòi hỏi một chiến lược mới.
Cũng như từng đối đầu với Liên Xô, nước Mỹ giờ đây phải đối mặt với Bắc Kinh bằng tinh thần khẩn trương, đoàn kết và quyết tâm không lay chuyển. Cần tăng đầu tư nội địa, đưa ngành trọng yếu về nước và bảo vệ thể chế khỏi sự xâm nhập của ĐCSTQ. Đồng thời, Mỹ cần củng cố liên minh và nhận thức rằng đây không phải đối thủ bị hiểu nhầm, mà là một chế độ độc tài đang tìm cách lật đổ thế giới tự do.
Đài Loan là đồng minh sống còn. Không chỉ là ngọn hải đăng dân chủ, mà còn là đối tác chiến lược. Vai trò của họ trong sản xuất chất bán dẫn, an ninh mạng, cùng sáng kiến “chuỗi cung ứng không đỏ” của Tổng thống Lai Thanh Đức là yếu tố then chốt trong chiến lược chống ép buộc kinh tế từ Trung Quốc.
Mỹ không được lặp lại sai lầm cũ. Thời kỳ “giao hảo” đã chấm dứt. Đã đến lúc từ bỏ ngây thơ để bước vào kỷ nguyên của chiến lược minh bạch, từ bỏ nhượng bộ để hướng tới răn đe. Mỹ cần đứng vững bên cạnh các đồng minh dân chủ ở tuyến đầu.
Henry Quang Vu

Nhận xét
Đăng nhận xét