Chuyện Phiếm: Hậu Môn Quan (Eo Hormuz) Và Nỗi Nhục Của Bọn Bò Đỏ Nam Tàu
Chuyện Phiếm
Hậu Môn Quan (Eo Hormuz) Và
Nỗi Nhục Của Bọn Bò Đỏ Nam Tàu
Hậu Môn Quan (Eo Hormuz) Và
Nỗi Nhục Của Bọn Bò Đỏ Nam Tàu
1 - Giang hồ dạo này rộ tin: Ở tận Tây Vực có một cửa ải hiểm yếu tên là Hormuz Eo, do bang chủ Một Răng Lão Tổ trấn giữ.
Nơi đây không phải ai muốn qua là qua. Phải có “thẻ thân thiện”, kiểu như VIP trong thanh lâu vậy đó.
Ngày đẹp giời, Giang hồ lại dậy sóng khi Hormuz Eo được đổi tên thành một danh xưng mới nghe đã thấy… tắc nghẽn vận khí: HẬU MÔN QUAN
Nghe thôi đã biết: Vào thì dễ… ra thì còn tùy duyên.
Một ngày nọ, bang chủ Một Răng Lão Tổ đứng trên vọng gác, vuốt râu cười nham hiểm: “Thiên hạ rộng lớn, nhưng Hậu Môn Quan này… không phải cái chợ muốn ra vô là ra vô! Ai thân thì cho lọt… ai không thân thì đứng ngoài ngửi!”
Rồi y phất tay, đọc danh sách “người quen”:
- Trung Quốc – “Bạn làm ăn lâu năm, qua thoải mái, nhớ mang trà với pin dự phòng.”
- Nga – “Anh em chí cốt, vodka đâu rót đó.”
- Ấn Độ – “Có cà ri là được thông hành.”
- Iraq – “Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau.”
- Pakistan – “Họ hàng xa, vẫn tính là thân.”
Còn lại? Bang chủ phẩy tay: “Không thân, không quen, không quà… thì quay xe cho nhanh!”
2 - Giang hồ tưởng rằng mấy bang phái Bò Đỏ ở Nam Tàu suốt ngày tung hô, ca tụng, bênh vực nhiệt tình thì sẽ được ưu ái.
Ai dè… Tới nơi, chưa kịp mở miệng đã bị lính gác chặn lại:
“Tên gì?”
“Dạ… fan cứng…”
“Quà đâu?”
“Dạ… em có sừng…”
“Sừng thì giữ lấy mà húc!”
Thế là đám “Bò Đỏ Nam Tàu” đứng xếp hàng dài trước Hậu Môn Quan, mặt mũi đỏ như gấc, mồ hôi đầm đìa.
Có kẻ lẩm bẩm: “Ủa mình bênh nó dữ vậy mà… sao nó không cho qua?”
Tên khác thở dài: “Chắc mình chỉ là… đồ ăn tinh thần thôi…”
3 - Trên thành, Một Răng Lão Tổ liếc xuống, cười khẩy: “Bênh thì cứ bênh, húc thì cứ húc… nhưng cửa này không phải đít chùa đâu mà cứt nào cũng chui được!”
Có cao thủ tức quá định dùng khinh công “Luồn Lách Thần Công” để đột nhập. Kết quả: Bị bật ngược ra như bệnh nhân kiết lỵ.
Dân buôn đứng ngoài ôm hàng, mặt méo xệch: “Tôi tưởng có quan hệ là được ưu tiên…”
Một lão ăn mày cười hô hố: “Ở đây không phải quan hệ… mà là tiêu hóa được hay không!”
Thế mới nói, Hậu Môn Quan là nơi kỳ dị nhất thiên hạ:
- Người ngoài thì khỏi mơ.
- Người trong cũng chưa chắc.
- Người bênh nhiệt tình… vẫn đứng ngoài ngáp gió.
Một lãng khách tổng kết bằng một câu bất hủ: “Giang hồ hiểm ác không đáng sợ… đáng sợ là tưởng mình ‘người nhà’ mà hóa ra… vẫn bị coi như đồ để ngoài cửa.”
Kết luận của giang hồ: Hậu Môn Quan không phải nơi phân đúng sai, mà là nơi phân… thân hay không thân. Ai thân thì qua như đi chợ, ai không thân… đứng ngoài mà táo bón.
---------

Nhận xét
Đăng nhận xét