Đọc Và Suy Ngẫm: Hồ Chí Minh Có Nhập Vai Đóng Thế Nguyễn Ái Quốc? (Phần XVIII)

Đọc Và Suy Ngẫm
Hồ Chí Minh Có Nhập Vai Đóng Thế Nguyễn Ái Quốc?
(Phần XVIII)

Phương Nguyễn
Nói về giết người diệt khẩu thì ban tham mưu của Hồ Chí Minh rất lạnh lùng, rất chuyên nghiệp và không dễ phát hiện được. Chúng giết người diệt khẩu, tinh vi thâm độc và diễn hoàn hảo đến độ dòng tộc, con cháu của những người bị hại vẫn mù quáng tôn thờ Hồ Chí Minh, tôn vinh Hồ là cha già dân tộc, là lãnh tụ kính yêu, là thánh của dân tộc mà không hề có chút nghi ngờ để tìm biết Hồ là chính phạm tàn sát người thân, dòng họ mình như:
1) Ông Đặng Văn Việt được cộng sản gắn danh hiệu hùm xám đường số 4, ông là con của ông Phó Bảng Đặng Văn Hướng bị Việt Cộng đem nhốt chuồng trâu, đấu tố đến chết trong cải cách ruộng đất nhưng vẫn mù quáng cúc cung ca tụng Hồ Chí Minh, cho đến chết vẫn thần tượng kẻ đã giết cha mình.
2) Ông Phạm Tuyên con Thượng Thư Phạm Quỳnh bị sát thủ của Hồ giết rồi bịa chuyện, ghép tội cha mình là Việt gian đại bợm nhưng ông Phạm Tuyên vẫn ngây ngô, vẫn hồ hởi ca ngợi “đảng đã cho ta sáng mắt, sáng lòng” và hò hét oang oang trong nhạc phẩm “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng!”
3) Ông Bùi Tín con Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn, dù sáng mắt nhận ra tội ác của đảng cộng sản, rời bỏ cộng sản đi tị nạn cộng sản ở thủ đô Paris hoa lệ nhưng vẫn tin Hồ tốt với cha mình, dòng tộc mình, và cho tới lúc được tự do tiếp cận nhiều nguồn thông tin đa chiều ở xứ dân chủ vẫn chưa đặt nghi vấn, không nghi ngờ về cái chết của cha và hai bác của mình?...
Phải công nhận là bộ tham mưu của Hồ Chí Minh quả là siêu hạng. Chúng không chỉ đơn thuần bịp trơn tru mà còn khiến cho gia đình, người thân của nạn nhân bị chúng giết ngộ nhận tưởng là Hồ vĩ đại, đảng là sáng suốt, là ân nhân cứu mạng khiến cho họ phải mang ơn và xả thân bảo vệ bác đảng tới hơi thở cuối cùng!
Ngay cả giới trí thức xã nghĩa tạm gọi là tiến bộ như giáo sư Chu Hảo là người có chữ nghĩa, vẫn còn phải ngộ nhận thốt lên rằng:
"... Cụ Hồ là người yêu nước theo tinh thần dân tộc chủ nghĩa. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, Cụ là người có tầm nhìn xa nên đã mời được hầu hết các trí thức yêu nước trong và ngoài nước ra làm việc vì lý tưởng xây dựng đất nước Việt Nam đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, sánh vai với các cường quốc năm châu..."
Thành thật mà nói, kịch bản mà Hồ Chí Minh, đảng cộng sản Việt Nam, hệ thống tổ chức của cộng sản quốc tế diễn đi, diễn lại nhiều lần một kịch bản như viết điếu văn ca ngợi tài của những người bị giết nhưng chuyện diễn trò của Hồ không bao giờ cũ và không giảm đi tính hiệu quả của nó, vẫn có nhiều người Việt Nam bị nó lừa và tiếp tục bị Hồ Tàu lừa.
Cụ thể như khi chúng loại trừ dòng họ Hà Đông tam bằng của quan Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn thì chúng diễn trò công bố chuyện Hồ Chí Minh viết thư mời cụ Bùi ra hợp tác với giọng văn lâm ly bi đát “nịnh đểu” để không ai nghi ngờ, chính Hồ là kẻ chủ mưu, ra tay trừ diệt dòng họ Bùi ở Hà Đông.
Bức thư được văn nô bồi bút bảo là của Hồ viết có nội dung bịp bợm khiến cho con cháu dòng họ Bùi sướng mê tơi như sau:
“Thưa Ngài!
Tôi tài đức ít ỏi, mà trách nhiệm nặng nề. Thấy Ngài học vấn cao siêu, kinh nghiệm phong phú. Vậy nên, tôi mời Ngài làm Cố vấn cho tôi, để giúp thêm ý kiến trong công việc hưng lợi, trừ hại cho nước nhà dân tộc. Cảm ơn và chúc Ngài mạnh khỏe.
Kính thư”
(Không tìm thấy bản viết tay, thư mời cụ Bùi Bằng Đoàn của Hồ Chí Minh.)
Bộ đầu não của Hồ Chí Minh không chỉ soạn kịch bản cho Hồ diễn với Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn mà chúng còn soạn bài cho Hồ “diễn” sau khi dàn cảnh máy bay Pháp bắn chết “đồng chí” Hồ Tùng Mậu. Thực sự là chúng tổ chức cho sát thủ quăng lựu đạn giết Hồ Tùng Mậu rồi cho văn nô “tả cảnh” Hồ ký sắc lệnh truy tặng huân chương Hồ Chí Minh và tự tay viết lời điếu cho lễ tang của ông Hồ Tùng Mậu.
Ông Hồ Tùng Mậu là một trong 9 người chủ chốt, trong đó có Nguyễn Ái Quốc lẫn Hồ Chí Minh, thành lập đảng cộng sản Việt Nam ở Hongkong năm 1930 theo chỉ đạo của đệ tam quốc tế cộng sản.
Trong điếu văn được gán ghép cho là của Hồ viết có đoạn ghi như sau:
"...Chú Tùng Mậu ơi!
Lòng ta rất đau xót, linh hồn chú biết chăng? Về tình nghĩa riêng - tôi với chú là đồng chí, lại là thân thiết hơn anh em ruột. Khi hoạt động ở đất khách quê người, khi bị giam ở lao tù đế quốc, khi tranh đấu ở nước nhà… đã bao phen chúng ta đồng cam cộng khổ như tay với chân... Mất chú, đồng bào mất một người lãnh đạo tận tụy, Chính phủ mất một người cán bộ lão luyện, đoàn thể mất một người đồng chí trung thành và tôi mất một người anh em chí thiết! Mấy nguồn thương tiếc! Mấy nguồn thương tiếc cộng vào một lòng tôi…"
(Cũng không tìm thấy bản viết tay lẫn bản đánh máy lời điếu cho tang lễ cụ Hồ Tùng Mậu của Hồ Chí Minh.)
Giết người hôm trước hôm sau cho mang vòng hoa đến phúng điếu và giết “đồng chí” hôm trước, hôm sau truy tặng huân, huy chương, phong tặng danh hiệu anh hùng, danh hiệu dũng sĩ là sở trường, là màn kịch mà cộng sản Hồ Chí Minh thường sử dụng để đánh lừa nhân dân Việt Nam, đánh lừa thân nhân của nạn nhân bị cộng sản Hồ Chí Minh giết.
Thời nay với công cụ truyền thông hiện đại giúp cho cộng đồng mạng trong ngoài nước biết rõ hơn sự thật Hồ Chí Minh, và giúp cho chúng ta hiểu tại sao đến năm 1955 đã qua nhiều đợt giết người diệt khẩu nhỏ lẻ rồi chuyển sang giết đại trà mà Hồ Chí Minh vẫn chưa dám nhận “vơ” mình là Nguyễn Ái Quốc.
Giờ thì đã rõ, mãi đến năm 1955 Hồ chưa dám nhận vơ mình là Nguyễn Ái Quốc và không dám cho phát hành phiên bản tiếng Việt Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch ở Việt Nam chỉ vì dòng họ Nguyễn Sinh vẫn có Nguyễn Sinh Xơng, Nguyễn Sinh Mợi còn sống, biết Hồ không phải là Quốc.
(Đón đọc Hồ Chí Minh nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc phần XIX)

Tham khảo:
- HCM Toàn tập, tập 6, trang 272- NXB Chính trị Quốc gia - Sự thật, năm 1995

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277