“Huế chưa kịp yên… tụi nó lại tới”

“Huế chưa kịp yên… tụi nó lại tới”

Phạm Sơn Liêm

Huế vừa bước ra khỏi 26 ngày địa ngục của trận chiến đầu tiên.
Không ai ở thành phố này còn đếm ngày bằng lịch nữa, họ đếm bằng tiếng pháo và số người chết.
Những con đường quanh Thành Nội vẫn còn lỗ chỗ vết đạn.
Những căn nhà bị sập chỉ được che tạm bằng tấm tôn và vài tấm ván.

Buổi sáng, chợ Đông Ba vừa nhóm lại.
Người ta bán vài mớ rau, ít cá khô, vài đấu gạo.
Ai cũng nói chuyện nhỏ giọng, như thể nói lớn quá thì chiến tranh sẽ nghe thấy.

Một người đàn bà bán cá ngẩng lên khi nghe tiếng máy bay xa xa.
“Mi nghe chi không?” bà hỏi.
Người đàn ông đứng cạnh, áo lính sờn vai, trả lời khẽ:
“Không phải máy bay… pháo kích đó.”
Mọi người im lặng.

Rồi ẦM.
Một tiếng nổ vọng từ phía ngoài thành.
Cả khu chợ khựng lại như bị đông cứng.
Một bà già run giọng:
“Trời ơi… lại nữa hả?”
Một thanh niên nói nhanh:
“Không sao đâu… chắc pháo rơi ngoài xa.”
Nhưng chưa ai kịp thở ra.

ẦM! ẦM!
Hai tiếng nổ nữa dội qua bầu trời Huế.
Mấy đứa trẻ bắt đầu khóc.
Một người mẹ ôm con kéo xuống gầm bàn:
“Xuống đây… xuống đây con… nhanh!”
Một ông lão đứng giữa chợ, mắt nhìn về phía khói đang bốc lên phía tây thành phố.
Ông nói nhỏ, nhưng ai cũng nghe thấy:
“Huế chưa kịp yên… tụi nó lại tới.”

Ở một con hẻm gần cửa Thượng Tứ, vài người lính đang ngồi nghỉ bên bức tường cháy sém.
Một người lính trẻ hỏi:
“Anh nghĩ tụi nó đánh lớn nữa không?”
Người trung sĩ lắc đầu, châm thuốc.
“Không biết. Nhưng kiểu này là tụi nó đang dò.”
Anh lính trẻ nuốt nước bọt.
“Dò… rồi sao nữa?”
Người trung sĩ nhìn ra con đường vắng.
“Rồi pháo… rồi đánh vô.”
Cả nhóm im lặng.

Ở đầu con hẻm, một người đàn bà đang dắt hai đứa con chạy vội.
Cô dừng lại, nhìn mấy người lính.
“Các chú ơi… có phải tụi nó vô lại không?”
Không ai trả lời ngay.
Người trung sĩ đứng lên.
Anh nói chậm rãi:
“Bà cứ đưa tụi nhỏ xuống hầm trước đi.”
Cô gật đầu, nắm tay con chạy đi.
Một đứa bé quay lại hỏi:
“Chú ơi… chiến tranh chưa hết hả chú?”
Người lính đứng lặng.
Anh không trả lời.
Vì ngay lúc đó:
ẦMMMM!
Một đạn pháo kích rơi xuống phía bên kia thành nội.
Mặt đất rung lên.
Từ xa, tiếng người la hét bắt đầu vang lên.
Người trung sĩ quăng điếu thuốc, chụp khẩu súng.
“Đứng dậy!”
Anh hét.
“Chuẩn bị!”
Những người lính lao ra đầu hẻm.

Khói đang bốc lên phía những mái nhà cổ kính của Huế.
Chuông chùa Thiên Mụ ở xa xa vẫn ngân lên chậm rãi, như thể thành phố này đang cố giữ lại một chút bình yên cuối cùng.
Nhưng trên bầu trời Huế lúc đó, không còn tiếng chuông nào át nổi tiếng pháo của chiến tranh.

Huế giống như một người vừa bước ra khỏi cơn sốt dữ dội,
thân thể còn run rẩy, vết thương còn rỉ máu…
thì chiến tranh lại đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai thành phố.
Huế không chỉ là một nơi bị tàn phá.
Huế là một nỗi đau chưa kịp khép miệng.

Một thành phố
đang cố đứng dậy giữa đổ nát, nhưng vẫn phải lắng nghe từng tiếng pháo rơi
như thể định mệnh chưa chịu buông tha.



Và trong mỗi tiếng nổ vang lên giữa trời Huế, người ta không chỉ nghe thấy âm thanh của chiến tranh.
Người ta nghe thấy
tiếng trái tim của một thành phố lại rỉ máu nữa!

Nhận xét

Bài được quan tâm