Cái Giá Của Trung lập: Vùng Vịnh Xoay Trục Về Mỹ Dưới Mưa Tên Lửa Iran
+ Khi tên lửa Iran bắt đầu rơi xuống đất đai và hạ tầng của các nước vùng Vịnh, giấc mơ “cân bằng” giữa Washington và Tehran tan vỡ chỉ trong vài tuần.
+ Suốt hơn một thập niên, Saudi Arabia, UAE, Bahrain và các nước láng giềng cố gắng giữ khoảng cách vừa buôn bán với Iran, vừa dựa vào ô dù an ninh của Mỹ. Họ không muốn chọn phe, vì chọn phe đồng nghĩa với rủi ro.
+ Nhưng Iran đã buộc họ phải chọn. Không phải bằng lời nói, mà bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái đánh thẳng vào lãnh thổ, vào nhà máy LNG Ras Laffan của Qatar, vào các cơ sở năng lượng và dân sự của UAE.
+ Dấu hiệu rõ ràng nhất là Riyadh lặng lẽ mở cửa căn cứ không quân King Fahd tại Taif cho lực lượng Mỹ. Căn cứ nằm sâu trong nội địa, xa tầm với của hầu hết drone và tên lửa Iran, khác hẳn những căn cứ ven Vịnh Ba Tư từng bị tấn công liên tục. Đây là bước chuyển mạnh mẽ, Saudi Arabia
chấp nhận rủi ro để Mỹ có chiều sâu phòng thủ và khả năng phản công mạnh hơn.
+ UAE đi xa hơn. Sau khi tên lửa Iran rơi xuống đất nước mình, Abu Dhabi đóng cửa đại sứ quán tại Tehran, rút toàn bộ nhân viên ngoại giao và siết chặt các mạng lưới ngầm liên quan đến Vệ binh Cách mạng Hồi giáo. Bahrain thì dẫn dắt nghị quyết tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, lên án mạnh mẽ các cuộc tấn công của Iran, nghị quyết được 13 phiếu thuận, Trung Quốc và Nga chỉ kiêng.
+ Qatar, nước vẫn giữ vai trò trung gian quen thuộc, cũng trục xuất tùy viên quân sự và an ninh Iran chỉ trong 24 giờ sau khi cơ sở năng lượng bị đánh. Thủ tướng Qatar bay sang Washington thảo luận hợp tác quốc phòng, nhưng không giấu nỗi lo cho an ninh hạ tầng khí đốt, huyết mạch kinh tế của Doha.
+ Các nước vùng Vịnh giờ chia sẻ một nhận thức chung, chương trình tên lửa và hạt nhân của Iran không thể để nguyên như cũ. Họ vẫn thận trọng với ý tưởng Mỹ hay Israel đánh sâu vào nội địa Iran, vì sợ trả đũa sẽ đổ lên đầu họ trước. Nhưng họ cũng không còn muốn một thỏa thuận ngừng bắn chỉ để Iran tiếp tục sản xuất tên lửa và nuôi dưỡng các nhóm ủy nhiệm.
+ Áp lực từ Tehran đã làm điều mà ngoại giao nhiều năm không làm được, đẩy các quốc gia vùng Vịnh nghiêng hẳn về phía Mỹ. Không phải vì họ yêu Washington hơn, mà vì họ không còn lựa chọn nào khác để bảo vệ chủ quyền, dầu mỏ và sự sống còn của mình.
+ Cái giá của “trung lập” đã trở nên quá đắt. Và vùng Vịnh đang trả bằng cách xoay trục rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nhận xét
Đăng nhận xét