Nỗi Oan Của Một Thủ Tướng Bù Nhìn!

Nỗi Oan Của Một Thủ Tướng Bù Nhìn!
Hình nhột Thằng Phản Động


Huỳnh Hậu
Ông Phạm Văn Đồng giữ chức vụ thủ tướng trong vòng 32 năm, coi như lâu năm nhất trong các đời thủ tướng của chế độ CSVN!

Nhưng ông Đồng an vị trong chức vụ thủ tướng trong thời gian dài không phải vì ông có tài năng, mà chủ yếu vì ông là một THỦ TƯỚNG BÙ NHÌN, bảo sao nghe vậy, chỉ biết gật đầu và ký tên, nên những phe phái chính trị trong chế độ CSVN coi ông như một thành phần vô hại.

Khi đi ra bên ngoài, PVĐ ra vẻ hách xì xằng, coi người khác không ra gì, bằng chứng là lời thuật lại của Cố Thủ Tướng Singapore là ông Lý Quang Diệu. Sau năm 1975, ông Đồng qua gặp ông LQD để xin giúp đỡ, cố vấn cho VN thoát cơn hiểm nghèo vì bị Mỹ cấm vận muốn ná thở! Đi cầu cạnh người ta mà thái độ của ông Đồng giống như là ÔNG CỐ NỘI CỦA NGƯỜI TA .

Thế nhưng ở trong thể chế, ông PVĐ là một thủ tướng bất tài, yếu hèn, và tệ hơn nữa là ông Đồng nghiện thuốc phiện, một thứ nghiện ngập sót lại của thời phong kiến.

Trong tác phẩm LỜI AI ĐIẾU của Lê Phú Khải có kể lại câu chuyện của ông chú của ông Khải là tướng công an Lê Hữu Qua .

Khi ông Qua vào gặp ông Đồng để báo cáo cong tác, ông Qua nói một hồi mà ông Đồng đang ngầy ngật vì thiếu thuốc phiện nên chẳng nghe gì, ông Đồng ngẩng đầu lên hỏi ông Qua “Đồng chí vừa nói cái gì?”

Ông Lê Hữu Qua chán quá, bước ra khỏi văn phòng thủ tướng!

Ở một dịp khác, khi được người ta phỏng vấn về quá trình làm thủ tướng của mình, ông PVĐ than rằng “TÔI LÀ THỦ TƯỚNG BẤT LỰC NHẤT, NGAY CẢ CÁCH CHỨC MỘT THỨ TRƯỞNG MÀ TÔI CŨNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC!”

Một thủ tướng yếu kém, bất tài, nghiện ngập như ông PHẠM VĂN ĐỒNG, làm sao có đủ quyền lực để mà KÝ CÔNG HÀM CHO CHU ÂN LAI, CÔNG NHẬN TRƯỜNG SA, HOÀNG SA THUỘC VỀ TRUNG CỘNG NĂM 1958?

Ông PVĐ chỉ là một tên bù nhìn để cho HỒ CHÍ MINH lợi dụng và bán cái!

Cho tới ngày nay, mỗi khi nói tới công hàm 1958, người dân VN lại lôi PHẠM VĂN ĐỒNG ra chửi là một tên bán nước, NHƯNG THỰC TẾ CHO THẤY CHÍNH HỒ CHÍ MINH MỚI THỰC SỰ LÀ TÊN ĐẠI MA ĐẦU BÁN NƯỚC HẠI DÂN! Không có lịnh của họ Hồ, thủ tướng bù nhìn Phạm Văn Đồng làm đ. gì có gan mà bán nước cho Tàu?

Một chi tiết khác củng cố thêm cho KẾT LUẬN trên!

Tháng 4 năm 1964, Chu Ân Lai qua Hà Nội, trong dịp này dân biểu quốc hội DƯƠNG BẠCH MAI (một tên cộng sản miền nam) lên tiếng chống Tàu một cách gay gắt. Kết quả là, trong giờ giải lao của một khoá họp quốc hội, ông Dương Bạch Mai được mời một ly nước ngọt (?), uống xong ông Mai bật ngửa ra giãy đành đạch! BS Tôn Thất Tùng có mặt tại chỗ, muốn đến gần để giúp đỡ ông Mai, nhưng an ninh chận lại, nói với BS Tùng “Xin BS rời đi, có những việc quan trọng hơn!”.

Ai đã ra lịnh đầu độc ông Dương Bạch Mai để bịt miệng một tiếng nói chống Tàu? Còn ai nữa ngoài tên nô tài HỒ CHÍ MINH của MAO TSE TUNG!

Để làm vừa lòng quan thầy Tàu Cộng, Hồ Chí Minh không ngần ngại tàn sát 170000 người dân vô tội trong CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT thì một tên Dương Bạch Mai có nghĩa lý gì đối với họ Hồ ?

Tàn bạo, gian ác, hiểm độc như thế, nhưng nhờ tuyên giáo vẽ vời, tô son điểm phấn, HỒ CHÍ MINH trở thành cha già dân tộc, trọn đời vì nước vì dân, tiếng tốt thì họ Hồ hưởng hết, còn cái xú danh BÁN NƯỚC thì đã có PHẠM VĂN ĐỒNG ôm trọn!

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 276