Nhật Ký Yêu Nước : Công Lý Của Kẻ "Thờ Ma Phương Bắc": Khi Đảng Còn Thì Nước Mất Cũng Chả Sao

Nhật Ký Yêu Nước
Công Lý Của Kẻ "Thờ Ma Phương Bắc":
Khi Đảng Còn Thì Nước Mất Cũng Chả Sao

Nhật Ký Yêu Nước
Lịch sử thế giới hiếm có một quân đội nào kỳ lạ như quân đội dưới sự chỉ đạo của những người cộng sản Việt Nam: Đi đánh trận nhưng bị cấm nổ súng, nhìn đồng đội bị thảm sát bằng đạn pháo nhưng phải đáp lại bằng... "nụ cười hữu nghị". Lệnh "Không nổ súng" của Lê Đức Anh năm 1988 không phải là một sai lầm chiến thuật; đó là một sự lựa chọn chính trị tàn bạo: Thà hy sinh 64 mạng người để giữ lấy thể diện cho "anh em" phương Bắc, còn hơn nổ súng để rồi làm rạn nứt cái sợi dây xích ý thức hệ đang trói chặt hai Đảng.

Ảo tưởng "Bom hòa bình" và sự vuốt ve nô dịch

Từ thời Hồ Chí Minh, người ta đã thấy một kiểu tư duy đầy tính mị dân và nô lệ: "Bom Trung Quốc không đe dọa ai". Trong khi cả thế giới lo ngại về vũ khí hạt nhân, thì trong mắt những người cộng sản Việt Nam, thuốc súng của quan thầy Mao Trạch Đông dường như tỏa ra mùi hương của hòa bình và nhân ái.
Chính cái tư duy "nhận giặc làm cha", coi ý thức hệ cộng sản là chân lý tối thượng đã biến những nhà lãnh đạo Việt Nam thành những kẻ mù lòa tự nguyện. Họ tung hô "núi liền núi, sông liền sông" trong khi thực tế là "tàu liền tàu, súng liền súng" đang chĩa thẳng vào lồng ngực những người lính đảo.

Logic của kẻ bán nước giữ ghế: Đảng là tất cả, Tổ quốc là phù du

Tại sao lãnh đạo CSVN lại sợ mất lòng Trung Quốc hơn sợ mất đất? Câu trả lời nằm ở sự tồn vong của quyền lực cá nhân và phe nhóm:
Mất một hòn đảo, một vùng biển: Đảng vẫn cầm quyền, quan chức vẫn ngồi biệt phủ, con cái vẫn du học sang chảnh. Mất một phần Tổ quốc chỉ là "vấn đề lịch sử để lại", có thể dùng truyền thông để lấp liếm, hoặc dùng 7,5 triệu đồng để bịt miệng những kẻ "hoang mang".
Mất Đảng: Họ mất tất cả. Mất đặc quyền, mất tài sản tham ô, và quan trọng nhất là mất đi cái khiên "ý thức hệ" để che đậy bản chất độc tài.
Vì vậy, trong bàn cân của ĐCSVN, vài dặm vuông san hô ở Gạc Ma hay toàn bộ quần đảo Hoàng Sa chẳng là gì so với sự "chống lưng" từ Trung Nam Hải. Nếu Trung Quốc không còn ủng hộ, cái chế độ này sẽ sụp đổ như quân bài domino. Để giữ được cái ghế, họ sẵn sàng biến đất nước thành một quận huyện tự trị, miễn là họ vẫn được làm "quan cai trị" cho thiên triều.

Tình hữu nghị được xây trên xác lính

Thật trào phúng khi những kẻ ra lệnh "không nổ súng" lại được phong làm anh hùng, còn những người lính hy sinh trong vòng tròn bất tử lại bị hạn chế tưởng niệm để tránh "nhạy cảm".
Năm 2026, khi nhìn vào thực trạng biển Đông, chúng ta thấy rõ cái gọi là "đối ngoại khôn khéo" thực chất là nghệ thuật quỳ gối. Họ dùng máu của nhân dân để nhuộm đỏ tình hữu nghị, dùng chủ quyền của tổ tiên để đổi lấy sự cam kết tồn vong cho Đảng. Một thể chế coi kẻ xâm lược là "bạn tốt" và coi sự thật lịch sử là "kẻ thù" thì sớm muộn gì cũng bị bánh xe lịch sử nghiền nát.
Câu chuyện Gạc Ma và những lời "vuốt ve" từ quá khứ cho đến nay là minh chứng đanh thép: Đối với những người cộng sản, quốc gia chỉ là một công cụ, còn Đảng mới là mục đích cuối cùng. Họ không sợ mất nước, họ chỉ sợ mất quyền lực. Chừng nào "tình hữu nghị cộng sản" còn được đặt lên trên lợi ích dân tộc, thì chừng đó Tổ quốc vẫn còn rỉ máu dưới những nhát dao từ cả bên ngoài lẫn bên trong.
Xin đừng để "vòng tròn bất tử" bị biến thành "vòng tròn nô lệ" dưới sự dẫn dắt của những kẻ ăn cơm dân nhưng thờ ma ngoại bang!

Gạc Ma - Thơ Xuan Ngoc Nguyen

Nhận xét

Bài được quan tâm

TRANG THƠ NHẠC VĂN CHƯƠNG ĐIỆN ẢNH TIẾU LÂM 277