Tàn phá thiên nhiên để dựng tượng Phật là sự phỉ báng và xúc phạm Phật pháp
Một ngọn núi xanh mướt, hiền lành và nguyên vẹn tự tại ngàn đời, nay bỗng dưng bị khoét toác một mảng trắng nham nhở ngay giữa sườn như một vết thương hở miệng không bao giờ lành. Rồi người ta đục phá thành một pho tượng Phật khổng lồ cao 81m và gọi đó là kỳ quan, là điểm nhấn, là niềm tự hào của quê hương. Không, đó không phải là tự hào, đây là sự hủy hoại môi trường.
Đừng dùng những từ hoa mỹ như tạc tượng vào vách núi để che đi sự thật trần trụi, đây chính là phá núi. Để có được một mặt phẳng cho tượng ngồi, người ta đã phải nổ mìn, cắt xẻ, bạt đi cả một góc của quả núi, nghiền nát hàng trăm ngàn khối đá. Lớp rừng, lớp thảm thực vật tích tụ cả ngàn đời bị cạo trọc trong vài ngày, mạch nước ngầm bị cắt đứt, chim thú mất nhà. Cái giá phải trả là một hệ sinh thái đã chết. Vết sẹo trắng hếu kia sẽ không bao giờ xanh lại được, mưa xuống là sạt lở, là bụi đá phủ xuống ruộng đồng và cái hồ nước ngay dưới chân núi kia. Chúng ta đang đánh đổi một lá phổi sống của thiên nhiên lấy một khối bê tông vô tri để check-in.
Và đau đớn nhất, đây lại là sự xúc phạm chính đức tin mà nó đang nhân danh. Phật dạy về từ bi với muôn loài, về buông bỏ tham ái, về sống hài hòa với cỏ cây. Ngài thành đạo dưới một gốc cây Bồ Đề chứ không phải trên xác của một ngọn núi bị bắn phá. Vậy thử hỏi một pho tượng mang danh Từ Bi mà được dựng nên bằng một hành động bạo tàn với Mẹ Thiên Nhiên, bằng việc hủy diệt nơi ở của bao sinh linh khác thì còn chút từ bi nào ở đó nữa không? Một bức tượng nhỏ đặt trong chánh niệm còn quý hơn vạn lần một pho tượng khổng lồ ngồi trên nỗi đau của đất. Khi người ta chỉ còn biết khoe cao nhất, lớn nhất Đông Nam Á thì đó không còn là tâm linh nữa, đó là kinh doanh tâm linh, là sự phô trương của vô minh, vô pháp, vô luân.
Rốt cuộc chúng ta đang tự hào về điều gì vậy? Chúng ta tự hào vì chùa to nhất, tượng lớn nhất, cáp treo dài nhất, toàn những kỷ lục được mua bằng tiền và bằng máu của tài nguyên. Sao chúng ta không tự hào vì đã giữ được một cánh rừng nguyên sinh, giữ được một dòng sông sạch, giữ được một ngọn núi lành lặn cho con cháu? Nhìn từ xa bức tượng trắng toát kia hoàn toàn lạc lõng, nó không hòa vào núi mà nó đang đè bẹp và trấn áp núi, cho thấy sự bất lực về thẩm mỹ khi không tạo ra được vẻ đẹp hài hòa thì đành tạo ra sự choáng ngợp bằng kích thước.
Vết trắng trên núi kia sẽ còn ở đó cả trăm năm nữa như một vết nhơ nhắc cho thế hệ sau về sự tự hào lệch lạc của chúng ta hôm nay...!

Nhận xét
Đăng nhận xét