Lon Trung Tá ... Được Thả Xuống Mặt Trận Tống Lê Chân!

Lon Trung Tá .. Được Thả Xuống Mặt Trận Tống Lê Chân!
Phạm Sơn Liêm

Nghe có vẻ lạ.
Thăng cấp thì người ta thường được gọi về hậu cứ. Có lễ nghi, có quân phục chỉnh tề, có những cái bắt tay và lời chúc mừng.
Nhưng với Trung tá Lê Văn Ngôn, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 92 Biệt Động Quân, QLVNCH chuyện thăng cấp lại diễn ra theo một cách khác.
Lon Trung tá được mang thẳng xuống mặt trận.

Xuống Tống Lê Chân.
Nơi tiếng súng có thể vang lên bất cứ lúc nào.
Nơi người lính ngủ không biết đêm nay có còn thức dậy hay không.
Nơi một chiếc trực thăng đáp xuống không chỉ mang theo tiếp tế, đạn dược… mà có thể mang theo cả mệnh lệnh, thương binh và những tin tức từ hậu phương.
Và giữa nơi khói lửa ấy, người Tiểu đoàn trưởng nhận thêm một chiếc lon trên người.
Nhưng chiếc lon ấy không làm ông đứng cao hơn người lính.
Nó làm trách nhiệm trên vai ông nặng hơn. Bởi từ giây phút đó, mỗi quyết định của người chỉ huy có thể là sự sống hay cái chết của hàng trăm người lính dưới quyền.

Đó là điều mà người ngoài chiến trường rất khó hiểu.
Một chiếc lon trên vai người lính trận không phải là phần thưởng. Nó là một món nợ.
Nợ với cấp trên.
Nợ với đơn vị.
Và lớn nhất… là món nợ với những người lính đã nằm xuống.

Tống Lê Chân là nơi người ta không thể nói nhiều về sự anh hùng.
Bởi ở đó, tiếng súng nói thay lời.
Không cần diễn văn.
Không cần khẩu hiệu.
Không cần những tấm huy chương sáng bóng.
Chỉ cần nhìn vào người lính vẫn còn đứng trong công sự, súng vẫn trên tay, mắt vẫn hướng về phía trước… là đủ hiểu.
Và người chỉ huy của họ cũng ở đó.
Trung tá Lê Văn Ngôn. Không đứng phía sau để nhìn người khác chiến đấu. Ông đứng cùng họ.
Cùng chịu pháo kích.
Cùng nghe tiếng đạn.
Cùng chia sẻ những giờ phút mà không ai biết ngày mai mình còn sống hay không.
Đó chính là thứ làm nên phẩm chất của một người chỉ huy chiến trường.

Lon có thể được trao bằng một quyết định.
Nhưng danh dự phải được trả bằng cả một đời.
Và có những chiếc lon… được mang xuống từ hậu phương, để rồi được ghi nhớ mãi trong lịch sử vì chúng đã từng nằm trên vai một người không bỏ vị trí của mình.
Tống Lê Chân hôm nay chỉ còn là một địa danh. Nhưng với những người từng chiến đấu ở đó, đó là một phần máu thịt của đời lính. Và khi nhắc đến Tống Lê Chân, hãy nhớ rằng đã từng có những người đứng ở đó, giữa vòng vây và lửa đạn, giữ lấy vị trí của mình bằng tất cả những gì họ có.

Trung tá Lê Văn Ngôn.
Tiểu đoàn trưởng 92 Biệt Động Quân.
Một chiếc lon mới thả xuống.
Nhưng phía dưới chiếc lon ấy… là những tháng ngày chiến đấu.
Là đồng đội.
Là máu.
Là danh dự.
Thăng cấp giữa chiến trường, đó không phải là vinh quang được trao. Đó là trách nhiệm được đặt thêm lên vai người lính. Và có lẽ, đó mới là ý nghĩa sâu xa nhất của hai chữ: Người Chỉ Huy

Nhận xét

Bài được quan tâm