Iran chỉ là quân cờ. Bàn cờ thật sự ở Biển Đông ?

Iran chỉ là quân cờ. Bàn cờ thật sự ở Biển Đông ?

Phạm Sơn Liêm

Nếu bạn nghĩ cuộc chiến Iran chỉ là chuyện giữa Iran, Israel và Mỹ, có thể bạn đang nhìn quá gần.

Bởi trong những cuộc đối đầu giữa các cường quốc, thứ người ta nhìn thấy trên chiến trường đôi khi chỉ là một phần rất nhỏ của bàn cờ.

Một cuộc chiến ở Trung Đông có thể khiến cả thế giới nhìn về Iran.
Nhưng trong lúc mọi ánh mắt đang đổ dồn vào Trung Đông, một câu hỏi khác đáng được đặt ra: Trung Quốc đang tính toán điều gì ở phía bên kia của châu Á?

Có một điều đáng suy nghĩ:
Nếu Mỹ đang phải trấn thủ ở Trung Đông, thì Trung Quốc có đang âm thầm nhìn về phía Biển Đông?

Đây mới là câu hỏi lớn.
Iran có dầu. Trung Đông có những đường hàng hải sống còn.
Biển Đông cũng có những đường hàng hải sống còn.

Nhưng phía sau tất cả những chuyện đó là một cuộc cạnh tranh lớn hơn nhiều: Mỹ và Trung Quốc đang tranh giành ảnh hưởng, kỹ nghệ, buôn bán và vị trí chiến lược trong thế kỷ 21.
Iran không chỉ là câu chuyện của Iran.

Mỗi khi Trung Đông bất ổn, giá dầu biến động. Khi giá năng lượng biến động, kinh tế toàn cầu bị ảnh hưởng. Và khi Mỹ phải chia thêm nguồn lực cho Trung Đông, Washington càng phải tính toán kỹ hơn cách duy trì sức mạnh tại Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương.
Đó chính là khoảng trống mà Bắc Kinh luôn muốn khai thác.

Trung Quốc hiểu rất rõ rằng sức mạnh của mình không chỉ nằm trong quân đội.
Nó nằm ở thương mại.
Ở nhà máy.
Ở Hi Tech.
Ở nguồn năng lượng.
Và đặc biệt là ở những tuyến đường biển nối Trung Quốc với thế giới.

Biển Đông vì thế có giá trị vượt xa những hòn đảo hay bãi đá đang tranh chấp.
Ai có ưu thế tại Biển Đông sẽ có thêm lợi thế về quân sự, thương mại và chiến lược ở Tây Thái Bình Dương.

Cho nên, nếu Washington nhìn Trung Đông bằng một con mắt, thì con mắt còn lại chắc chắn phải liếc sang Thái Bình Dương.
Bởi một cuộc chiến có thể kết thúc bằng một hiệp định.
Nhưng một cuộc cạnh tranh giữa hai siêu cường thì không dễ kết thúc như vậy.

Hôm nay là Iran.
Ngày mai có thể là Đài Loan.
Và một ngày nào đó, nếu tình hình xấu đi, Biển Đông có thể trở thành nơi mà những tính toán chiến lược lớn nhất va vào nhau.

Đó là lý do các quốc gia Đông Nam Á không thể xem mình chỉ là người đứng ngoài.
Việt Nam càng không thể.
Bởi Biển Đông nằm ngay trước cửa nhà mình.
Và lịch sử đã nhiều lần chứng minh một điều:
Trong những cuộc chơi giữa các cường quốc, những quốc gia nằm trên bàn cờ không phải lúc nào cũng được quyền chọn mình có muốn tham gia hay không.

Câu hỏi quan trọng là:
Khi bàn cờ thế giới dịch chuyển, Việt Nam sẽ đứng ở đâu?
Đó mới là điều đáng suy nghĩ.

Nhận xét

Bài được quan tâm