Một Bản Tuyên Ngôn Ngày 2/9 - Hồ Chí Minh và ba chiếc micro khác nhau ...
Một Bản Tuyên Ngôn Ngày 2/9 -
Hồ Chí Minh và ba chiếc micro khác nhau:
Lịch sử hay nghệ thuật tuyên truyền ?
Hồ Chí Minh và ba chiếc micro khác nhau:
Lịch sử hay nghệ thuật tuyên truyền ?
Bùi Ngọc Thắng
Rồi lại thấy một hình ảnh khác.
Và một hình ảnh khác nữa.
Ba chiếc micro — ba góc máy — ba hình ảnh được ghép lại trong cùng một câu chuyện về ngày 2 tháng 9.
Vậy xin hỏi một câu thật thẳng:
Đâu là hình ảnh nguyên bản? Đâu là hình ảnh được chụp đúng thời điểm? Đâu chỉ là hình minh họa?
Đặt câu hỏi như vậy không phải là xúc phạm lịch sử.
Ngược lại, đó chính là tôn trọng lịch sử.
Bởi lịch sử không thể được xác lập bằng cách lấy một vài tấm hình, ghép chúng lại, thêm chú thích rồi yêu cầu cả dân tộc phải tin tuyệt đối.
HỒ CHÍ MINH, NGÀY 2 THÁNG 9 VÀ CÂU CHUYỆN VỀ “SỰ THẬT”
Tên Hồ Chí Minh đã được đặt vào trung tâm của câu chuyện ngày 2 tháng 9 suốt nhiều thập niên.
Nhưng càng là một nhân vật lịch sử có ảnh hưởng lớn đến vận mệnh đất nước, càng phải được nhìn bằng tư liệu, bằng chứng và đối chiếu, chứ không phải bằng thần tượng hóa.
Một chiếc micro không thể làm nên sự thật.
Một tấm ảnh không thể tự nó trở thành bằng chứng tuyệt đối.
Một câu khẩu hiệu được lặp lại hàng triệu lần cũng không thể biến thành chân lý chỉ vì người ta đã nghe nó từ thuở nhỏ.
Lịch sử phải được kiểm chứng.
Đặc biệt, khi lịch sử ấy đã được sử dụng như một công cụ chính trị để xây dựng hình tượng Hồ Chí Minh và tính chính danh của một chế độ.
BA CHIẾC MICRO — MỘT THÔNG ĐIỆP?
Điều đáng suy nghĩ nhất trong bức ảnh không phải là cái micro.
Mà là cách người ta sử dụng hình ảnh để tạo ra niềm tin.
Một hình ảnh được đưa ra.
Một chú thích được đặt bên dưới.
Một câu chuyện được kể lại.
Rồi câu chuyện ấy được đưa vào sách giáo khoa, báo chí, truyền hình và các buổi tuyên truyền.
Cứ thế, qua năm tháng, người ta biến một câu chuyện được kể thành một điều mà người dân không còn được quyền chất vấn.
Đó chính là điều mà người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản phải cảnh giác:
Tuyên truyền không phải là lịch sử.
Và hình tượng chính trị không phải là sự thật lịch sử.
KHÔNG THẦN THÁNH HÓA HỒ CHÍ MINH
Người Việt Quốc Gia không có nghĩa vụ phải chấp nhận sự thần thánh hóa Hồ Chí Minh.
Cũng không có nghĩa vụ phải cúi đầu trước bất kỳ nhân vật chính trị nào.
Hồ Chí Minh có thể được nghiên cứu như một nhân vật lịch sử.
Các quyết định của ông có thể được phân tích.
Các bài diễn văn có thể được đối chiếu.
Các hình ảnh có thể được kiểm chứng.
Các tài liệu có thể được đưa ra tranh luận.
Nhưng không một nhân vật lịch sử nào được phép trở thành “bất khả chất vấn”.
Bởi khi một nhân vật được đặt cao hơn sự thật, thì lịch sử đã bắt đầu biến thành tín điều chính trị.
ĐỪNG DÙNG KHẨU HIỆU ĐỂ BỊT MIỆNG CÂU HỎI
Ngày 2 tháng 9, những lá cờ đỏ, những biểu ngữ và những khẩu hiệu lại xuất hiện khắp nơi.
Nhưng đối với người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản, lịch sử Việt Nam không thể chỉ được nhìn qua màu sắc của những tấm banderole.
Đằng sau ngày tháng ấy còn là một đất nước bị chia cắt.
Là chiến tranh.
Là tù đày.
Là những gia đình ly tán.
Là những con người phải bỏ nước ra đi.
Là những người đã chết trên đường vượt biển.
Đó cũng là một phần lịch sử Việt Nam.
Không ai có quyền xóa nó khỏi ký ức dân tộc.
VÀ CÂU HỎI VẪN CÒN ĐÓ
Nếu hình ảnh về Hồ Chí Minh và ngày 2 tháng 9 là hoàn toàn xác thực, thì càng đơn giản:
Hãy đưa tài liệu gốc ra.
Nếu có nguồn ảnh, hãy công bố nguồn.
Nếu có bản ghi âm, hãy đưa bản ghi âm.
Nếu có tài liệu lưu trữ, hãy mở tài liệu.
Nếu có nhân chứng, hãy để lịch sử đối chiếu lời chứng.
Không cần áp đặt.
Không cần thần thánh hóa.
Không cần khẩu hiệu.
Chỉ cần sự thật.
Bởi sự thật không sợ bị kiểm chứng.
Chỉ có điều gian dối mới sợ ánh sáng của sự thật.
Và nếu một chế độ phải dùng tuyên truyền để bảo vệ hình tượng Hồ Chí Minh, thì người dân càng có quyền hỏi:
Tại sao?
Tại sao không được đặt câu hỏi?
Tại sao không được đối chiếu?
Và tại sao lịch sử lại phải được kể theo đúng một phiên bản duy nhất?
LỜI KẾT
Ba chiếc micro trong bức ảnh có thể chỉ là một chi tiết.
Nhưng đôi khi, một chi tiết nhỏ lại mở ra một câu hỏi rất lớn.
Ngày 2 tháng 9 không thể được biến thành một ngày mà người Việt chỉ được phép nhìn lịch sử qua hình ảnh Hồ Chí Minh và những khẩu hiệu chính trị.
Lịch sử thuộc về toàn thể dân tộc Việt Nam, không thuộc độc quyền của bất kỳ đảng phái hay chế độ nào.
Và người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản có quyền nói:
CHÚNG TÔI KHÔNG CHẤP NHẬN LỊCH SỬ BỊ THẦN THÁNH HÓA.
KHÔNG CHẤP NHẬN TUYÊN TRUYỀN ĐƯỢC ĐÁNH ĐỒNG VỚI SỰ THẬT.
KHÔNG CHẤP NHẬN HÌNH TƯỢNG HỒ CHÍ MINH
ĐƯỢC ĐẶT CAO HƠN QUYỀN ĐƯỢC BIẾT SỰ THẬT CỦA DÂN TỘC.
LỊCH SỬ PHẢI ĐƯỢC SOI BẰNG CHỨNG CỨ — KHÔNG PHẢI BẰNG KHẨU HIỆU.

Nhận xét
Đăng nhận xét