Ngày 02.09 Mới Là Ngày Quốc Hận Của Cả Nước..!
Ngày 30 tháng tư thực ra chỉ là ngày Quốc hận của nửa nước Việt Nam mà thôi. Nhưng ngày 02 tháng chín mới đúng là ngày Quốc hận của cả nước.
Kẻ bút nô như Tố Hữu, với quan điểm ấu trĩ "sống cùng đảng, chết không rời đảng; tấm lòng son chói sáng ngàn thu", ôm mộng tưởng một cách ngoan cố sang tận Thế giới bên kia, khi còn trên trần thế chỉ thích tô hồng nên viết:
"Tháng Tám mùa Thu xanh thẳm
Mây nhởn nhơ bay hôm nay trời đẹp lắm
Mây của ta trời thắm của ta"
(Tố Hữu).
"Của ta" ở đây, thật đáng tiếc là nó không thuộc về Nhân dân ta, Dân tộc ta, mà nó thuộc về đảng, về "Bác" - Những kẻ ích kỷ, tầm thường, hám danh, hám lợi chỉ biết dùng chuyên chính để hà hiếp Đồng bào mà thôi!
Chính vì "của ta" này mà Tố Hữu đã lừa đảo và chiếm gần như không được một ngôi biệt thự của người thành của mình, qua vụ đổi tiền ngoạn mục. Rồi tiến lên tham quyền ôm chức; vừa làm thơ vừa làm Kinh tế và Chính trị. Để rồi Dân tộc ta có giai đoạn phải "treo niêu":
"Nhà thơ về với đường cày
Làm ăn kiểu đó có ngày treo niêu"
Hay còn có thơ rằng:
"Trần Phương, Tố Hữu, Trần Quỳnh
Ba ông gộp lại, dân tình đói meo" .
Người có tầm hiểu biết, nhìn xa trông rộng, thì không ai thích cái ngày mà ông Hồ vận áo bốn túi giống hệt Mao, đứng nghêu ngao đọc bản Tuyên ngôn giữa vườn hoa Ba Đình!
Thế nên khi Cách mạng Tháng Tám và ngày Quốc khánh đến, Trần Dần có cách nhìn khác hẳn so với Tố Hữu. Ông thất vọng vì biết trước được rằng, thế là từ nay Đất nước chúng ta sẽ đau khổ và tăm tối, không còn nền tự do, dân chủ nữa. Ông coi ngày này là ngày Dân tộc đáng ra phải đeo tang và rơi lệ. Thế nên ngòi bút của ông như máu chảy lan ra trên trang giấy. Ông viết:
"Tôi đi không thấy phố, không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ
Đem bục Công an cắm giữa tim người
Bắt tình cảm ngược xuôi theo đúng luật đi đường Nhà nước"...
Tôi nghĩ, chỉ có kẻ dốt nát và tăm tối mới hô hào giai cấp vô sản đứng lên lãnh đạo!
Tại sao tôi lại khẳng định như thế? Vì tôi nghĩ, đã là kẻ vô sản, là thành phần thậm chí đứng sau cả bần cố nông, đến cái lông còn phải đem ra chợ bán thì tài giỏi làm sao được. Kẻ không tạo ra được những thứ để nuôi sống mình thì chỉ có thể là kẻ u minh dốt nát và ngẫn ngờ mà thôi.
Bởi con người muốn sống và tồn tại được thì trong tay phải sở hữu tài sản. Chứ chả lẽ vô sản, trên răng, dưới củ từ, cứ ngồi trong hang vuốt râu, ngáp ruồi, nhai cháo bẹ rau măng như bò nhai rơm khô, rồi ăn nằm tùm lum với mấy em, mấy cháu người dân tộc, để đẻ ra lũ khỉ rừng hao hao giống như mình, rồi học hành dốt nát, xin vào trường nào người ta cũng lắc đầu, rồi bỏ đi phượt à?
Nhưng nói cho vui vậy thôi, chứ ở VN chúng ta thì có điều kỳ lạ là kẻ dốt nát chúng lại rất thành công. Vì chúng tự nhào nặn để biến thành kẻ cướp. Ví dụ tiền của thì chúng cướp từ tay địa chủ làm thành của mình. Trí tuệ thì cướp của giới trí thức học ở Pháp về, mà chúng không cần đào tạo. Vắt chanh xong là bỏ vỏ.
Cương lĩnh của đảng thì cướp của người đi trước đã soạn thảo sẵn ra rồi. Đó là Trần Phú. Tuyên ngôn độc lập thì tuy nói được 29 thứ tiếng, nhưng lại quên ắng đi tiếng Việt, nên đành giao cho Trần Huy Liệu chấp bút. Đọc lên, dân cứ ngỡ là của mình, vỗ tay và khen rối rít. Trang trí tổ chức ngày Quốc khánh thì có Nguyễn Hữu Đang khéo tay hay làm trong nhóm Nhân văn giai phẩm, người Thái Bình quê tôi...
Nói tóm lại, Dân tộc ta có hai loại bò. Loài Bò Đỏ và loài Bò Cướp. Chúng ta không hãi bọn Bò Đỏ; mà Bò Cướp mới là loài bò nguy hiểm và đáng sợ!
Vì Bò Đỏ là lũ trẻ trâu, chỉ lếu láo, bậy bạ qua kéo, nông nổi vỏ ngoài chút thôi. Chứ Bò Cướp thì chúng mang bản chất rất thâm hiểm, dã man và tàn ác.
Dân tộc ta kém may mắn, không ngờ rằng, một kẻ vô danh, tiểu tốt chỉ biết đi phượt, ôm gạch và phụ bếp; không bằng cấp vì trường trong nước và ngoài nước đều lắc đầu không muốn dạy; mà bỗng dưng trong hang chui ra cướp ngay được Tuyên ngôn độc lập của Vua Bảo Đại và Chính phủ của Trần trọng Kim, rồi nghiễm nhiên trở thành Lãnh tụ. Giữa Ba Đình lộng gió ngơ ngác hỏi "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?".
Để rồi cho đến tận hôm nay thì độc lập hóa thành độc tài. Tự do biến thành nhà tù. Chỉ cần đặt hoa tưởng niệm người chết dưới gốc cây oan trái, cũng có thể bị nhân cách hóa, phóng đại lên, nâng thành quan điểm, quy kết cho là tội phản quốc, chống lại Nhà nước và Nhân dân... Bởi " Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi" (Bùi Minh Quốc)
Thủ đô Berlin, 02.09.2026

Nhận xét
Đăng nhận xét