Họa Không Phải Tự Nhiên Mà Có

Họa Không Phải Tự Nhiên Mà Có

Người An Hựu

Chuyện không hay xảy ra tại Việt Nam của cô gái Mỹ gốc Việt Nguyễn Thị Quỳnh Tâm, sinh năm 2002 lôi cuốn người Việt khắp nơi.Đây là bài học xưa, đã xảy ra gần cả trăm năm trước, từ khi CS có mặt tại Việt Nam: Người Việt đã học, sống ở nước ngoài, bị Việt Cộng dụ về nước sống,làm việc. Sau cùng , phải ôm đầu máu, cay cú đón nhận đau thương.

Nhắc lại vài vụ:
- Trần Đức Thảo (1917 -1993):

Đậu Thủ khoa Thạc sĩ triết học tại Pháp lúc mới 26 tuổi, ông là người Việt Nam đầu tiên được nhận bằng Thạc sĩ Triết học. Từng bút chiến khoa học, tranh luận với nhà triết học Jean-Paul Sartre. Tin và nghe lời Hồ Chí Minh về nước "xây dựng quê hương" để rồi bị bị cô lấp vị các tư tưởng triết học của ông chỉ mang lại giáo dục khai phá mà không có ích gì cho đường lối của Việt cộng. Trong quyển "Hồi ký của một Việt Cộng" tác giả Trương Như Tảng viết: "Ông không bị tù hay hành hạ thân xác, nhưng công an bao vây, cô lập không cho ai tiếp xúc. Nếu ông Thảo tiếp xúc với ai, chẳng hạn một người bạn trên đường phố, thì người đó sẽ bị bắt giữ để điều tra. Bề ngoài xem ra triết gia sống cuộc đời bình thường. Nhưng hoàn toàn cô độc, ngay họ hàng thân thích cũng không được phép nói chuyện với ông."

- Nguyễn Mạnh Tường (1909 – 1997):

Luật sư, nhà giáo dục, nhà nghiên cứu văn học Việt Nam. Năm 23 tuổi ông đậu liên tiếp 2 bằng Tiến sĩ tại Pháp, được khen ngợi là một tài năng hiếm co. Tin Hồ Chí Minh, ông về nước làm việc với Việt Nam DCCH, để rồi hởi ơi. Trong hồi ký “Kẻ bị mất phép thông công” xuất bản tại Pháp năm 1992, ông viết: “…chưa bao giờ người ta lại khinh miệt và hận thù luật lệ với một thái độ láo xược như thế. Nhà nước chỉ là bàn tay nối dài của Đảng. Người ta cấm tiệt bất cứ mọi thứ can thiệp hay ngay cả một tia mắt nhòm ngó vào hai lãnh vực Lập pháp và Tư pháp.Nguyên tắc “không thể sai lầm” và “không chịu trách nhiệm” của Đảng đã mở cửa cho biết bao chuyện kỳ quặc, bệnh hoạn, tự tung tự tác và hậu quả là đưa đến những hành động phạm pháp bởi mọi tầng cán bộ, bởi các đảng viên hay những người được Đảng nặn ra." (hoàn cảnh Việt Nam hiện nay).

- Trương Như Tảng (1923 -2005):

Con nhà giàu, du học Pháp, bí mật về nước tham gia sáng lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam. Giữ chức Bộ trưởng Tư pháp trong chính phủ Cộng Hoà Miền nam VN. Sau chiến thắng của Cộng sản năm 75, ông vỡ mộng vì biết Mặt trận Giải phóng chỉ là con rối, bị điều khiển bởi Bắc cộng. Tháng 8 năm 1978, ông quyết định lên thuyền vượt biên, sau đó tới đảo Galang và sang Pháp. Ông qua đời tại Paris. Để lại "Hồi ký của một Việt cộng" nổi tiếng.

- Trịnh Vĩnh Bình:

Sinh năm 1947 tại Sóc Trăng, vượt biên, định cư tai Hoà Lan năm 1976. Thành công lớn trong ngành thực phẩm. Tại Hoà Lan, cuối thập niên 1980-1990 ông mang hơn 2,3 triệu USD cùng hàng chục ký vàng về Việt Nam để đầu tư vào bất động sản và nông, thủy hải sản. Năm 1996, ông bị Việt Cộng bắt giữ, bị tòa án Việt Nam tuyên phạt 11 năm tù với cáo buộc "vi phạm các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai" và "đưa hối lộ", đồng thời bị tịch thu toàn bộ tài sản. Sau khi bị tạm giam 18 tháng và được cho tại ngoại, ông đã bí mật rời khỏi Việt Nam để quay về Hoà Lan.

- Trần Trường:

Diễn ra từ ngày 17 tháng 1 đến ngày 11 tháng 3 năm 1999: Là chủ tiệm video Hi-Tek tại khu vực Little Saigon, thành phố Westminster. Ông treo hình Hồ chí Minh và cờ đỏ sao vàng. Người Việt tại đây đã biểu tình liên tục 53 ngày đêm đòi gở bó hình ông HCM và cờ đỏ sao vàng. Ông được Việt Cộng hoan nghênh, chào đón về Việt Nam "làm ăn". Năm 2005, ông Trường bán tài sản và chuyển về Đồng Tháp thành lập công ty chăn nuôi thủy sản cùng vợ và hai con. Mỗi lần ông di chuyến đều có xe hơi của nhà nước đưa đón. đến năm 2006, ông bị một đối tác kiện và bị chính quyền tỉnh Đồng Tháp kê biên tài sản. Khi đó không ai dòm ngó, ưu ái như lúc đầu, ông Trường phải đi xe gắn máy, rồi xe đạp, và cũng ôm đầu máu chạy khỏi Việt Nam.

Riêng trường hợp mới đây của cô Nguyễn Thị Quỳnh Tâm đáng cho chúng ta có thêm nhiều đút kết: Ba của cô Quỳnh tâm là là doanh nhân Nguyễn Đình Minh Minh Trị. Ba của ông Minh trị là Đại tá Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Đình Tuyên.Trong hoàn cảnh xuất thân như vậy, ông Minh Trị từ năm 87 đã qua lại với các chóp bu Cộng Sản, sống ở Hà Nội 20 năm để làm ăn trong khi những người đồng lứa của ông không được may mắn, đang bị cầm tù trong các trại cải tạo.Ông là người thành công trong kinh doanh, sống với Việt Cộng, ông tươi cười tuyên bố trước khi rời Việt nam về Mỹ sau khi lo chuyện cho con gái : "Gia đình tôi không muốn bất kỳ ai lợi dụng câu chuyện của Tâm để xuyên tạc,công kích các cơ quan chức năng làm xấu ảnh hưởng đến đất nước con người Việt Nam.Đây không phải là cuộc chiến chống lại Việt Nam.đây cũng không phải là cuộc chiến đấu xem gia đình nào có nhiều tiền,quyền lực hơn".

Tuyên bố như vậy thì bịnh của ông Tri hết .. chữa. Tập đoàn Việt Cộng là một bọn xảo trá, tham lam. Chính sách nào họ đưa ra cũng nhằm biển thủ cho mình, bè lũ của mình. Việt cộng không có khái niệm vì nước vì dân. Chỉ toàn là bịp bợm dân lành. Ai nhìn ra, vạch trần thì chúng bắt nhốt, cho là phản động. Có người cha nào, con gái bị cưỡng hiếp mà cười như vui như đi ăn tiệc mà không đau khổ, cau mặt, nhíu mày, giận dữ chửi cha cái nền giáo dục của chế độ thối nát đã tạo ra còn quỉ râu xanh làm tổn hại danh tiết con gái mình. Đã từng sống và làm việc tại Việt Nam mà ông mắt như mù. Nhìn trật lất về hiện tình Việt Nam. Luật VN là để trình diễn cho dân (ngu) tin. Luật phân biệt rõ ràng cho dân và cán bộ, người có tài sản và không tài sản với luật như vậy, ông Trị thuộc phía thắng là đương nhiên. Ông cười vui là có lý của ông. Nhưng cho dù ông có "thắng" thì có đền bù nào tương xứng với những gì mất mát của con gái ông ?

Mỗi người có một ý hướng về chính trị và nhận hệ quả từ nó. Nhưng với gia cảnh như ông Trị, tui không cho rằng đường ông đi, khi hợp tác với Việt Cộng từ năm 1987, là hành động của người quá kém ý thức giữa chính và tà, mà hoàn cảnh gia đình mình không được phép.

Sự việc nầy sẽ được phát xét bởi công luận và thế hệ sau. Nhưng hệ quả chung, giống nhau cuối cùng chắc chắn đó là :
Người Việt ở nước ngoài mà (đi đi) về về Việt Nam sống, hoặc làm ăn hay vì bất cứ lý do gì thì đều sớm hay muộn cũng đều phải ôm đầu máu chạy thoát khỏi Việt Nam. Ông Trị chưa ôm đầu máu vì liều thuốc an thân mà Việt Cộng bơm vào đầu ông vẫn còn hiệu nghiệm, ông còn được lợi dụng. Trong lòng bàn tay của Việt cộng, không ai "khôn" hơn Việt cộng. Khi thuốc đã tan rồi, ông không còn lợi ích gì nữa. Việt cộng sẽ kiếm chuyện, hắt hủi thì ông cũng giống như những trường hợp trước đó là ê chề ba chân bốn cẳng vọt lẹ khỏi Việt Nam mà thôi !
Niềm tin mê muội cho Việt Cộng càng mạnh, đầu tư tiền bạc càng nhiều thì mất mát, ê chề càng lớn. Khi đó đã biến thành hoạ.
Họa không phải tự nhiên mà có. Họa tại do "nghiệp" mình tạo ra.

Trong những hoàn cảnh nầy "nghiệp" đến từ NGU MUỘI - tin Việt Cộng!

Nhận xét

Bài được quan tâm