Nhân Ngày 30/4 Nhìn Lại Xem Ai Yêu Nước, Ai Bán Nước, Ai Phản Động, Ai Rước Giặc Vào Nhà ...?
Khi còn đi học ở VN tôi thường được nghe tuyên truyền rằng những người Bắc di cư vào Nam năm 1954 là “phản động” và “theo địch”. Từ năm 1975 báo đài nhà nước ra sức tuyên truyền và kết án rằng những người vượt biên vượt biển bỏ nước ra đi là “phản động” và “theo địch”.
Thực tế tôi thấy họ là những người yêu nước và thương dân nhất! Vì sao?
Vì năm 1954 hầu hết giới tinh hoa của Miền Bắc, bộ phận ưu tú nhất của dân tộc từ mấy nghìn năm dồn lại, đã di cư vào Nam, góp phần lập nên thể chế Việt Nam Cộng Hòa và làm cho vùng đất này phát triển rất nhanh.
Cuộc di cư vĩ đại này là một việc làm khôn ngoan, vì trên thực tế nếu những người kia còn ở lại Miền Bắc họ sẽ bị trả giá rất đắt.
Trong cái nhìn toàn thể, nếu họ ở lại Miền Bắc, cả dân tộc và đất nước sẽ bị thiệt hại nhiều hơn nữa, vì họ sẽ bị chế độ cộng sản loại trừ và tiêu diệt bằng chính sách “trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”.
Khi di cư vào Nam, những con người kia cũng đã để lại nhà cửa ruộng vườn cho những người khác còn đang sống ở Miền Bắc sử dụng và canh tác, và thậm chí để cho chế độ cộng sản sử dụng.
Ngay tại quê tôi, trụ sở UBND xã, trụ sở HTX và một số lớp học đều là nhà cửa của những gia đình đi Nam. Trong khi đó, nhà đất của những gia đình đi Nam khác được nhà nước “bố trí” cho những gia đình ngoại đạo từ vùng khác đến lập nghiệp.
Rồi từ năm 1975, khi cộng sản chiếm được Việt Nam Cộng Hòa, những người tỵ nạn cộng sản một lần nữa để lại nhà cửa ruộng vườn cho những người ở lại và phần lớn số nhà đất này sau đó đã bị các cán bộ cộng sản chiếm dụng.
Hơn nữa, những người vượt biên từ 1975 đến 1990 đã phải chi một số tiền rất lớn cho các cán bộ. Bao nhiêu cán bộ đã giầu có lên nhờ tiền bạc của người quốc gia phải bỏ ra để mua bến bãi, mua giấy tờ giả làm ngư dân hoặc làm xã viên các HTX vận tải thủy.
Từ năm 1990, những người đi định cư bên Hoa Kỳ theo diện HO cũng bị bắt buộc phải để lại tài sản, ruộng vườn lại cho nhà cầm quyền và số nhà đất và ruộng vườn này một lần nữa tiếp tục rơi vào tay các cán bộ cộng sản.
Từ năm 1994 đến nay, sau khi Hoa Kỳ bỏ cấm vận, mỗi năm trên dưới 15 tỷ USD được những người tỵ nạn cộng sản từ Hoa Kỳ, châu Âu, Úc châu và các nước khác gửi về Việt Nam. Năm 2024 là 16 tỷ USD.
Không một quốc gia, một tổ chức quốc tế, một ngân hàng nào đã giúp Việt Nam một số vốn khổng lồ như vậy, nhất là đó là tiền không hoàn lại, nghĩa là cho không. Xét về phương diện kinh tế, những người Việt tỵ nạn cộng sản là những người góp phần xây dựng đất nước Việt Nam hiện đại nhiều nhất, vô vị lợi nhất và hiệu quả nhất.
Trong cái nhìn toàn thể, trên thực tế cũng như trên văn bản, tôi chưa thấy những người Việt theo chủ nghĩa quốc gia và chính quyền của họ bán một phần đất nào cho ngoại bang. Bán chủ quyền quốc gia cũng không.
NGƯỢC LẠI những người cộng sản, nhất là các cán bộ, thường tự huyễn hoặc rằng mình là những người “yêu nước”, “thương dân” và biết bảo vệ tổ quốc.
Tuy nhiên, căn cứ vào thực tế thì thấy, từ năm 1954 ở Miền Bắc và từ năm 1975 ở Miền Nam đến nay, các cán bộ cộng sản là những kẻ phản dân hại nước nhiều nhất, rõ nhất và điển hình nhất.
Vì sao?
Vì cuộc cải cách ruộng đất trước sau năm 1954, cuộc cải tạo công thương nghiệp và phong trào hợp tác xã nông nghiệp từ năm 1960, là những phong trào rất tàn bạo, rất phản động, rất hại nước và hại dân, bởi lẽ nó đã phá tan nền tảng đạo đức, văn hóa xã hội và kinh tế của nông thôn Miền Bắc.
Vì phong trào tịch thu hãng xưởng, nhà cửa và phương tiện sản xuất của tư nhân ở Miền Nam sau năm 1975 cũng như việc ép các hộ gia đình nông dân Miền Nam vào tập đoàn sản xuất là vô cùng phản động, phản khoa học, hại dân và hại nước, bởi lẽ những phong trào này phá tan nền tảng kinh tế và xã hội của Miền Nam.
Ở một phương diện khác, công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký và gửi Tầu cộng năm 1958 ghi nhận và tán thành "Bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 về hải phận 12 hải lý" của Tầu cộng bản chất là một công hàm bán nước. Bán Hoàng Sa và Trường Sa!
Hiệp định Biên giới mà Chính phủ Việt Nam ký kết với Tầu Cộng năm 1999 bản chất là một hiệp ước bán nước, hại dân vì nhiều vùng đất vốn thuộc Việt Nam từ bao đời, nay đã thuộc về Tầu Cộng. Ngay cả những vùng đất biểu tượng của Việt Nam mà ai cũng biết như Ải Nam Quan thì nay đã lùi vào đất Tầu gần 1 km và Thác Bản Giốc, vốn hoàn toàn thuộc về Việt Nam, thì nay phần lớn đã thuộc về Tầu.
Hiệp định Vịnh Bắc Bộ mà Chính phủ Việt Nam ký kết với Tầu cộng năm 2000 bản chất là một hiệp ước bán nước, hại dân, vì từ đây Việt Nam chỉ còn sở hữu 53.23% trong khi đó thời Pháp thuộc thì con số này khoảng 64% diện tích Vịnh.
Thêm vào đó chính quyền cộng sản còn bán rẻ chủ quyền cho Tàu cộng, thí dụ cho đồng tiền của Tàu cộng được lưu thông ở các tỉnh biên giới phía Bắc, ký các hiệp định đầu tư cho Tàu cộng lập các đặc khu và các hãng xưởng để rửa hàng, rửa tiền gây ô nhiễm môi trường và gây thiệt hại cho Việt Nam.
Ngày 30 tháng 4 năm nay, cộng sản Việt Nam còn mời một đội quân của Tàu cộng tham gia diễu binh và diễu hành ở Sài Gòn. Cũng đúng những ngày này, Tàu cộng lại một lần nữa đưa quân chiếm thêm một đảo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Hơn nữa, ai cũng thấy, hầu hết các dự án đầu tư hiện nay từ trung ương đến địa phương đều là các dự án hại dân hại nước, bởi lẽ tự bản chất đó là các dự án ăn cướp: Cướp đất, cướp biển, cướp núi rừng, đầu độc nguồn nước và không khí của dân.
Ở một phương diện khác, ai cũng thấy hệ thống luật lệ hiện nay của nhà cầm quyền đều là những hình thức khác nhau để trói buộc người dân và tước đoạt quyền lợi và tài sản của họ. Nó là một cơ chế phản dân và hại nước, nhưng giới cầm quyền không chịu thay đổi vì họ muốn tiếp tục bán nước, buôn dân, trói chân, trói tay, bịt mắt để móc túi dân.
Nếu người Việt tỵ nạn cộng sản chuyển tiền về giúp Việt Nam, thì ở chiều ngược lại, cán bộ cộng sản còn không ngừng chuyển ra ngoại quốc một số tiền bạc khổng lồ mà họ có được từ việc bán nước, buôn dân cũng như từ việc vơ vét và cướp đoạt được của dân. Họ chuyển tiền ra ngoại quốc để mua nhà cửa, mua quốc tịch và để che giấu tài sản.
Báo đài nhà nước Việt Nam đã nói vụ Vạn Thịnh Phát đã chuyển ra khỏi nước khoảng 4,5 tỷ USD. Trong khi đó, từ hơn 10 năm trước, Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho biết mỗi năm Việt Nam chuyển lậu ra ngoại quốc khoảng 9,29 tỷ USD.
Tóm lại là chế độ cộng sản ở Việt Nam mà đại diện là các cán bộ cộng sản, luôn đòi độc quyền “yêu nước thương dân”, nhưng trên thực tế họ là những kẻ bán nước buôn dân vĩ đại và là những kẻ phản dân hại nước hàng đầu. Họ chỉ yêu họ và chỉ lợi dụng dân và nước để vinh thân và phì gia cho họ và phe nhóm họ mà thôi.
Có những người đã và đang bị cộng sản gán cho cái nhãn "phản động" và "bán nước", nhưng trên thực tế họ chẳng có nước để bán. Họ là những người yêu nước và thương dân nhiều nhất, lo lắng cho vận mạng đất nước nhiều nhất và vì thế họ đã và đang phải hy sinh tiền của, tài sản và thậm chí cả tính mạng mình.
Cớ gì những kẻ phản dân hại nước, rước kẻ thù vào nhà mình biết tỉnh thức để sám hối. Cớ gì dân tộc chúng ta có nhiều người biết yêu nước và thương dân thật chứ không phải chỉ yêu thương bằng môi miệng nhưng trên thực tế thì đang trói chân trói tay bịt mắt bịt tai và móc túi dân. Khi dân không còn gì để móc túi thì bán dần hoặc làm thịt dân.
Cầu xin Chúa chúc lành cho những người yêu nước thương dân thật, nhất là những người lãnh đạo quốc gia. Cầu nguyện cho mọi người nhận ra được sự thật liên quan đến quốc gia và dân tộc Việt Nam để từ đó có thể góp phần nhỏ bé của mình vào việc bảo vệ quyền con người cũng như góp phần phát triển dân tộc và xây dựng đất nước.
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải DCCT




Nhận xét
Đăng nhận xét