Đọc Và Suy Ngẫm: Đừng tự biến mình thành người mù sờ voi cho đống rác XHCNVN

Đọc Và Suy Ngẫm
Đừng tự biến mình thành người mù sờ voi
cho đống rác xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Phương Nguyễn
Những ai sống dưới chế độ cộng sản, trải nghiệm cộng sản đều biết, mọi thứ trong chế độ cộng sản đều là giả và chỉ có giả dối có mặt khắp nơi là thật. Chính thực tế này là nguyên nhân khiến cho các trí thức khoa bảng, các nhà nghiên cứu lịch sử, các chuyên gia phân tích, bình luận chính trị, kinh tế, tài chánh hàng đầu thế giới lẫn Việt Nam thuần thục lối tư duy, suy luận hàn lâm đều bị cộng sản. Chính xác là cộng sản Việt Nam biến thành nhân vật chính của câu chuyện ngụ ngôn “người mù sờ voi” trong kinh Phật Tự Thuyết của Phật giáo và phổ biến trong cuộc sống đời thường của người Việt Nam.
Điển hình là các học giả, các nhà nghiên cứu lịch sử chiến tranh Việt Nam như William J.. Duiker, Sophie Quinn Judge, Pierre Brocheux, Bernard B.Fall, Wilfred Burchett, Graham Greene, William J. Lederer, Eugene Burdick, Thomas C. Thayer,…họ sử dụng thông tin, tư liệu, đồ sộ lưu trữ trong kho tài liệu Nga - Tàu được phép tham khảo giới hạn nên viết lệch lạc về sự thật Hồ Chí Minh và chiến tranh Việt Nam.
Sự thật là kho tài liệu này, có một số thông tin liên quan đến Hồ Chí Minh, đến đảng cộng sản Việt Nam, đến chiến tranh Việt Nam, không được giải mã và vẫn còn bị niêm phong không thể tiếp cận được.
Thế cho nên, khi ông William J.Duiker sưu tầm tài liệu viết quyển “Hồ Chí Minh: A life” và bà Sophie Quinn Judge viết quyển “Hồ Chí Minh: The Missing Years, 1919-1941” đều không được tự do lật tung kho tài liệu bí mật của Nga - Tàu liên quan đến Hồ Chí Minh. Họ chỉ tiếp cận được một số nhỏ thông tin vô thưởng vô phạt, thông tin giả, thông tin bịa đặt được cộng sản Việt Nam tuyển chọn cung cấp để họ viết về Hồ Chí Minh. Tất cả sự thật về việc sưu tầm tài liệu để viết sách về Hồ Chí Minh vẫn bị hạn chế với lý do bí mật quốc gia không cho tiếp cận, nó đã được ông William J. Duke với bà Sophie Quinn Judge bạch hóa trong sách viết về Hồ Chí Minh của họ.
Cũng như các tác giả Hoa Kỳ, phương tây không sống trong lòng cuộc chiến, viết về chiến tranh Việt Nam, theo cái nhìn từ bên ngoài và tham khảo sách vở, tài liệu của Việt cộng làm ra phục vụ tuyên truyền. Thế cho nên giới trí thức, khoa bảng phương tây có cái nhìn sai lệch về cuộc chiến vệ quốc vĩ đại của Việt Nam Cộng Hoà, và vô tình không biết là mình bị Việt cộng đưa vào xiếc để trở thành những người mù sờ voi trong trò chơi dối trá của Việt cộng.
Những bịa đặt, xạo láo, bóp méo sự thật trong kho sách, tài liệu gọi là lịch sử của Việt cộng làm ra, phát tán đa phần là cạo sửa, bịa đặt, hư cấu đã trở thành phổ biến, không người Việt Nam nào có trí tuệ bình thường và có va chạm thực tế cộng sản là không biết.
Những câu chuyện bịa đặt, hư cấu do Việt cộng làm ra, phát tán thường là “anh hùng” do liệng lựu đạn, gài chất nổ, xả súng vào nơi công cộng hay trong chiến đấu bị bắn nát người vẫn không chết, chúng ta thấy có:
1- Cây đuốc sống Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi tự đốt mình trước khi lao vào phá một kho đạn của Pháp tại Thị Nghè, Sài Gòn. Chuyện bịa Lê Văn Tám do chính tác giả Trần Huy Liệu tự khai ra là mình bịa nhưng Việt cộng vẫn sử dụng câu chuyện bịa này để phục vụ tuyên truyền.
2- Võ Thị Sáu bị xử tử hình, trên đường áp giải ra pháp trường thi hành án, vẫn ung dung mỉm cười hái hoa cài lên mái tóc trong khi hai tay bị còng, là không thể, là phản khoa học.
3- Nguyễn Văn Trỗi bị đạn bắn vào người gục xuống, lại có thể đứng thẳng dậy hô to đả đảo đế quốc Mỹ, Việt Nam muôn năm, Hồ Chí Minh muôn năm... Sự thật có clip ghi hình Nguyễn Văn Trỗi té đái trong quần, không đi nổi phải có người kè hai bên đưa ra pháp trường.
4- Lý Thị Năm mù chữ, học 3 ngày thành thạo 3 ngôn ngữ Trung, Nga, Việt. Bị bắn 15 viên vào ngực, 5 viên vào chân, 6 viên vào bung và 4 viên vào mặt, vẫn đủ sức leo lên xe boc thép tiêu diệt 20 tên địch và chuyển 20 tấn gạo lên xuồng chở về căn cứ.
Những câu chuyện bịa này ai cũng biết nhưng nó lại được Việt cộng đưa vào sách giáo khoa giảng dạy và tên của các nhân vật này được đặt cho một số trường học, quỹ học bổng, công viên, rạp chiếu phim, đường phố và dựng tượng đài trên khắp lãnh thổ Việt Nam.
Ngày nay bịa đặt hư cấu, báo cáo láo, làm tài liệu giả, ngụy tạo thông tin, biến dối trá thành sự thật là nghề của Việt cộng, người Việt Nam bình thường có trải nghiệm cộng sản ai cũng biết. Thế nhưng các học giả, các trí thức khoa bảng, các chuyên gia của các trường đại học, các học viện chiến lược lừng lẫy Hoa Kỳ và phương tây vẫn ngây thơ với những thông tin, dữ liệu, số liệu của cộng sản làm ra, phát tán để dẫn dắt dư luận thì sự ngây thơ của họ có thể hiểu và thông cảm được.
Tuy nhiên đối với những trí thức khoa bảng Việt Nam đã từng ảo tưởng về chủ nghĩa cộng sản, chết sống với hoang tưởng cộng sản hay những chuyên gia kinh tế, tài chính hoặc các nhà làm truyền thông tự nghĩ mình là thành phần không lề. Sống trong thời loa đài, bị cộng sản bưng bít thông tin, thiếu thông tin phải sử dụng thông tin định hướng của cộng sản thì tạm chấp nhận được.
Thời nay, chúng ta sống trong thời đại kỹ thuật thông tin số lại bị Việt cộng vào cuộc dẫn dắt phổ biến, sử dụng các con số ma dữ liệu, số liệu, chỉ số lạm phát, tiền đồng mất giá, thất nghiệp, tăng trưởng kinh tế nhìn vào là biết số liệu giả. Tất cả là để cho các ông bà trí thức khoa bảng Việt Nam, nói trắng ra là các ông bà giáo sư, tiến sĩ làm trong ngân hàng thế giới (WB), trong quỹ tiền tệ quốc tế (IFM) làm giám đốc các công ty lớn, giảng dạy trong các trường đại học Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Anh, Úc, Pháp… ảo tưởng mình là “tinh hoa”, tự nguyện vào cuộc phân tích, bình luận, dự báo chính trị, kinh tế, tài chánh, thị trường chứng khoán, bất động sản với các con số ảo do Việt cộng tạo ra, có liên quan đến các vụ bắt giam, điều tra, khởi tố tội phát hành trái phiếu gian lận, lừa đảo chiếm đoạt tài sản của các tập đoàn kinh tế mafia Tân Hoàng Minh, FLC, Vạn Thịnh Phát…
Như thế bảo sao không tự biến mình thành người mù sờ voi cho đống rác ngập mùi xã hội chủ nghĩa ở thời đại a còng (@), thật đáng hổ thẹn.

Phương Nguyễn
Tham khảo:

Nhận xét

Bài được quan tâm