Cơn Lũ Của Sự Bất Lực ...!
Năm nào cũng vậy, cứ lũ lên, mưa ngập và thủy điện lại xả lũ, lại thấy những hình ảnh quen thuộc. Mái nhà ngập trong biển nước đục ngầu, những ánh mắt thất thần nhìn cơ nghiệp cả đời trôi theo dòng lũ. Năm nay, mọi thứ tệ hại hơn nhiều, có lẽ lòng trời cũng phẫn nộ như lòng người.
Tìm trên mặt báo thì cũng chỉ thấy những dòng tít quen thuộc: "Thủ tướng khẩn trương chỉ đạo", "quyết liệt ứng phó". Một vở kịch được diễn lại hàng năm, người dân thì vẫn kiệt sức, mất mát. Còn lãnh đạo thì vẫn bận rộn "chỉ đạo" trên giấy.
Tôi tự hỏi, hàng ngàn tỉ đồng ném vào những cuộc duyệt binh hoành tráng để làm gì? Hàng vạn con người được huy động để diễn tập chống "bạo loạn" để làm gì? Khi mà một kẻ thù thực sự là cơn lũ ập đến, cả cỗ máy đó lại trở nên lúng túng và vô dụng. Họ giỏi chống lại người dân, nhưng lại bất lực trong việc bảo vệ người dân.
Tôi đọc trên mạng có hàng trăm bài phân tích, giải pháp, bài nào cũng thấy hay, cũng thấy đúng. Lũ lên, vòng lặp quen thuộc lại bắt đầu: chính quyền "chỉ đạo", người dân làm từ thiện và cứu nhau, "phản động" thì chửi bới. Tất cả đều bận rộn trong vai diễn của mình. Chỉ có một câu hỏi quan trọng nhất mà ít ai dám hỏi thẳng: Rốt cuộc, trách nhiệm thuộc về ai?
Để trả lời câu hỏi đó, chỉ cần nhìn lại xem trong suốt những năm qua họ đã làm gì? Có quyết sách hay kế hoạch dài hạn gì? Họ đấu đá nhau, họ bắt tay, đọc diễn văn, đi công du nước ngoài bằng chuyên cơ riêng, rồi kéo nhau đi tù vì tham nhũng.
Trách nhiệm của một người lãnh đạo không phải là ngồi phòng lạnh ra công văn. Trách nhiệm của lãnh đạo là phải có tầm nhìn để xây đê, trồng rừng, quy hoạch lại dân cư từ hàng chục năm trước. Trách nhiệm của họ là phải có một kế hoạch ứng phó chuyên nghiệp, chứ không phải chờ nước đến chân mới nhảy. Thay vì diễn tập chống khủng bố, diễn tập bảo vệ lãnh đạo thì hãy diễn tập cứu hộ đi. Thay vì tổ chức duyệt binh, máy bay, xe tăng đem diễu võ giương oai thì hãy rủ nhau đi đào sông, trồng rừng đi...
Nếu không làm được, hãy biết xấu hổ khi người dân của mình đang phải vẫy tay cầu cứu trên những nóc nhà...!

Nhận xét
Đăng nhận xét