Nó Và Tôi
Thưa quý vị đây không phải là câu chuyện của 2 người lính VNCH, vì chinh chiến quen nhau như bài hát NÓ và TÔI của cố nhạc sĩ Song Ngọc ai cũng biết.
NÓ và TÔI là câu chuyện của tôi với đứa bạn thân nhất ngày còn cắp sách đến trường.
Kết thúc câu chuyện là nước mắt, nỗi mất mát, buồn nên tôi cứ nhớ mãi dù đã mấy mươi năm qua.
Chuyện nếu có sự trùng hợp, chạm đến nỗi đau của nhiều người, xin quý vị niệm tình thứ lỗi cho, đó là điều ngoài ý muốn của tôi.
*****
Ngày tựu trường của năm học lớp 6, lần đầu tiên được mặc chiếc áo dài làm "người lớn". Loay hoay ngắm tới ngắm lui xém bị trễ giờ. Tìm được lớp học thì trong lớp đã có khá nhiều học sinh đến trước, bàn nào cũng có người ngồi. Tôi còn đưa mắt đi từ từ tìm bàn, thì nó nhích người vô khi thấy tôi đi tới, tôi ngồi xuống cạnh nó, thế là 2 đứa tôi là bạn từ ngày đầu niên học lớp 6 cho đến lớp 10.
Nó có cái tên rất đẹp HMH, nó với tôi có cùng một mơ ước là sau khi học xong bậc trung học sẽ thi vào ngành sư phạm để trở thành cô giáo, và điều đặc biệt là 2 đứa tôi có cùng một ngày sinh.
Ngay cái ngày đầu tiên ngồi cạnh nó, tôi đã phải bực mình vì cái miệng nó không ngừng hát bài hát NÓ và TÔI. Nó cứ lãi nhãi suốt buổi học, nhiều lần thầy phải nhắc nó đừng nói chuyện lúc thầy giảng bài. Những lúc đó nó nói nhỏ chỉ đủ tôi nghe: "Nói chuyện hồi nào, người ta hát chứ có nói chuyện đâu". Có cái ngộ là khi nó phải ngừng hát vì một lý do gì, một lúc sau nó hát lại sẽ tiếp tục câu hát mà nó đã bỏ dở.
Mấy năm quen nhau thân thiết, nó nói sau này làm cô giáo nó sẽ kể chuyện cho học trò nó nghe về tình bạn của 2 đứa tôi, sẽ đặt cho tên chuyện là NÓ và TÔI. Tôi nói: "Ừ, mày kể nhưng đừng hát, mày hát dỡ ẹt học trò chạy hết còn ai để mày dạy". Nó nói bài hát đó là bài "ruột" nó không bỏ được.
2 đứa tôi ngồi cạnh bên nhau đến hết năm lớp 9, nó chuyển về trường gần nhà nó hơn, tôi cũng bỏ trường đi theo nó về trường mới, học lớp 10. Bắt đầu năm lớp 10, phải chọn ban để học. Tôi chọn ban A, nó chọn ban B. Hai ban khác nhau phải học khác lớp. Nó nói tôi đã "hy sinh" bỏ trường theo nó, thôi thì nó cũng vì tôi, "hy sinh" lại, nó cũng chọn ban A để 2 đứa được học cùng lớp, ngồi bên nhau khi nào học hết bậc trung học rồi tính tiếp.
Học lớp 10 được vài tháng thì ba tôi mất, thời gian đó nó an ủi tôi rất nhiều. Nó đến nhà tôi làm bài tập, chép bài cho tôi trong mấy tuần tôi không đi học.
Chiến tranh ngày càng khốc liệt, ba nó vắng nhà đi hành quân liên miên, nó lo cho ba nó nên cứ rũ tôi đi nhà thờ Bình Triệu để cầu nguyện. Cuối tuần là 2 đứa tôi đạp xe đi nhà thờ.
Chiến tranh càng tới gần hơn, năm đó kỳ thi tam cá nguyệt phải thi sớm hơn mọi năm, vừa thi xong trường được lệnh đóng cửa.
Rồi cái ngày tang thương đã đến, đất nước lọt vào tay bọn quỷ đỏ. Gia đình nào cũng bất an, không biết thời thế sẽ về đâu. Tôi với nó lứa tuổi 16, lo đó rồi quên đó, trường vẫn đóng cửa, 2 đứa tôi ở nhà đi lông bông không làm gì riết rồi cũng chán.
Đến đầu tháng 8/75 trường dán thông báo nhận hồ sơ nhập học cho niên khóa 75/76. Tôi với nó đến trường ghi danh học lớp 11. Hồ sơ ghi danh học chỉ là những tờ giấy "sơ yếu lý lịch" mà nhà trường đưa cho.
Họ nói "phải thành khẩn khai báo cho đúng sự thật, nếu không phải chịu sự trừng phạt của cách mạng". 2 đứa tôi nhìn nhau ngơ ngác khi đọc những lời nói như hăm dọa từ nhà trường. Chúng tôi phải khai rõ ràng tên cha mẹ, anh chị em làm gì ở đâu, có người thân làm trong quân đội, với chức vụ gì..v.. v... Chúng tôi hỏi sao hồ sơ nhập học chẳng có một điều gì về học bạ, chứng chỉ học trình gì cả, thì họ nói khỏi cần. Sau này hiểu ra thì tất cả bọn học trò chúng tôi đã lọt bẫy của họ. Họ đã nắm rõ những gì bọn học trò khờ khạo "không đánh mà khai hết".
Rồi ngày khai trường năm học mới, 2 đứa tôi náo nức, hớn hở diện áo dài trắng, quần trắng guốc cao đạp xe đến trường sớm, mong gặp lại bạn bè cũ. Sân trường vắng vẻ, không có cái không khí của ngày tựu trường. Không thấy thầy cô, cũng như thầy hiệu trưởng. Lá cờ vàng ba sọc đỏ ở cột cờ đã được thay bằng lá cờ lạ. Đi tới đi lui trong sân trường là những tên với bộ đồ xanh màu cứt ngựa, rộng thùng tha thùng thình, những đôi dép râu xấu xí, những cái nón cối dị hợm, họ mang theo bên mình những khẩu súng, với những bộ mặt đằng đằng sát khí.
Đám học trò đứa này nhìn đứa kia, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Rồi họ với những sắp giấy trên tay đọc tên, những ai được đọc tên đứng sang một bên. Những ai không có tên đọc, đi vào lớp. Nó và tôi cùng một số học sinh khác có tên trong danh sách, tất cả khoảng 20, 30 đứa. Chúng tôi đứng ngoài sân trường chờ hơn nữa tiếng không biết tại sao phải chờ. Rồi cũng 2 tên đó trở ra, cho biết chúng tôi bị đuổi học vĩnh viễn vì "gia đình có nợ máu với nhân dân". "Chúng bây là gia đình NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN, tiếp tay cho MỸ, NGỤY CHỐNG LẠI CÁCH MẠNG, GIA ĐÌNH CHÚNG BÂY CÓ NỢ MÁU VỚI NHÂN DÂN". Đó là câu nói của 2 tên bộ đội, nói rồi chúng nó quay lưng đi. Cả đám học trò chúng tôi nhìn nhau không nói được lời nào. 2 đứa tôi há hốc miệng nhìn nhau như không tin những gì mình mới vừa nghe.
Đạp xe về đến nhà, mẹ nó chưa kịp hỏi tại sao 2 đứa tôi về, thì nó đã nhào vô lòng mẹ nó khóc ngất. Quen với nó mấy năm đây là lần đầu tiên tôi thấy nó khóc.
Mẹ nó chỉ buồn mà không nói gì.
Rồi thì nó với tôi cũng như bao nhiêu đứa trẻ bị đuổi học ngày đó, ở nhà phụ cha mẹ, anh chị đi buôn bán, làm rẫy. Ba nó có lệnh đi "học tập cải tạo", anh hai nó ở lại thành phố với chị dâu nó gần ngày sanh đứa con đầu lòng, nó phụ mẹ nó bán rau ở chợ gần trường học, anh ba nó được gởi lên Hố Nai làm rẫy với gia đình người cậu. Tôi phụ với chị tôi đi buôn.
Nó và tôi từ đó cũng ít có dịp gặp nhau, có gặp cũng phải vào buổi tối khi công chuyện nhà đã xong cho một ngày. Thỉnh thoảng 2 đứa tôi cũng gặp nhau, đi xem phim, ăn hàng... Nó vẫn không bỏ cái tật hát bài hát "ruột" của nó dù là vui hay buồn. Nó nói tôi không ở hướng nhà nó nên không buồn bằng nó, ngày nào nó cũng phải đi ngang trường cũ.
Một buổi chiều nó đến nhà tôi, rủ tôi đi chơi, tôi hỏi đi đâu, nó không trả lời.
Nhìn mặt nó buồn như muốn khóc, tôi không hỏi nữa, đạp xe theo nó. Suốt đoạn đường nhiều lần tôi hỏi: "có chuyện gì mà sao mày buồn dữ dzậy". Nó chỉ lắc đầu không nói.
2 đứa tôi đạp xe ra đến công trường Quách Thị Trang, tìm được chỗ ngồi nó mới nói cho tôi biết gia đình bên nội nó tổ chức chuyến đi vượt biên, nó sẽ đi cùng với 2 anh của nó, mẹ và chị dâu nó với đứa cháu nội ở lại, nó muốn tôi thỉnh thoảng ghé thăm mẹ nó, mẹ nó sẽ buồn vì nhà vắng vẻ.
Tôi lặng người, không biết phải nói gì. Thấy tôi buồn nó vẽ ra một tương lai hứa hẹn, nào là "qua đó tao sẽ đi học lại, ra trường làm cô giáo, anh tao sẽ bảo lãnh cho chị dâu và cháu tao qua, tao sẽ gởi tiền về để mẹ đi thăm nuôi ba tao, tao gởi quà với kẹo sô- cô-la cho mày, tao với mày viết thơ cho nhau, nếu mày đi được thì liên lạc cho tao biết..." Nó nói nhiều lắm, và cũng hát nhiều, tôi không muốn nghe, cứ cho rằng nó chỉ nói chơi. Tôi phải hỏi lại nó: "mày nói thiệt?". Nó gật đầu buồn bã.
Nó đi rồi tôi buồn lắm, rồi cũng phải lo đi buôn bán phụ với chị tôi. Tôi cầu xin ơn trên cho nó được bình yên. Nó đi được khoảng hơn tháng, buổi đó tôi được ở nhà khỏi phải phụ chị tôi. Tôi đạp xe ra hàng bán rau của chị dâu nó ngoài chợ, thấy tôi, chị gật đầu chào, tôi chưa kịp hỏi gì thì chị nói nhỏ: "Cưng vô thăm và an ủi mẹ chị nghe cưng". Tôi đạp xe tới nhà nó, mẹ nó ra mở cửa cho tôi. Bà đóng cửa lại quay lưng vô nhà, tôi theo sau. Bà chỉ ghế cho tôi ngồi, tôi chưa kịp hỏi thì đã thấy nước mắt mẹ nó chảy dài trên má, bà khóc nức nở không nói nên lời. Tôi chết điếng cả người, nhìn mẹ nó khóc mà không biết nói gì. Mẹ nó nói trong nước mắt, trong chuyến đi của anh em nó có một gia đình nhận được tin tức, cô gái trong chuyến đó, không biết bằng cách nào, với sự giúp đỡ của ai, đã gởi tin về cho biết ghe đã bị hải tặc Thái Lan tấn công, cướp của, chúng giết chết hết những ai chống cự lại chúng, tất cả đàn ông, thanh niên đều bị giết và đạp xuống biển, đàn bà, phụ nữ bị chúng làm nhục và bắt đi hết.
Mẹ nó lại khóc, tôi cũng khóc theo. Từ lúc tới nhà nó cho đến lúc về, tôi chỉ nói với mẹ nó 2 câu, chào mẹ nó lúc tới và chào lúc về. Ngoài 2 câu nói đó, tôi không biết phải nói gì.
Từ đó tôi không dám đến nhà nó nữa. Tôi sợ phải nhìn thấy mẹ nó khóc. Tôi sợ bà nhìn tôi bà sẽ thấy nó. Tôi buồn, nhớ, khóc mỗi khi nghĩ đến nó. Không biết nó giờ ra sao, sống hay chết, tôi sợ hãi không dám nghĩ tiếp. Cứ nhiều lần như vậy, nghĩ đến nó rồi buồn cho nó.
Đến năm 82, sau nhiều lần đi, bị bắt, đi tù, trốn trại... tôi cũng may mắn đến được bến bờ tự do. Ở trại tị nạn, tôi đã được nghe, kể lại những thảm cảnh của những người vượt biển bị hải tặc Thái Lan cướp của, giết người thật là thương tâm. Tại sao trên đời này lại có những con thú tàn bạo đến như vậy?
Năm 1996, tôi gặp lại chị dâu nó trong hội chợ Tết do người Việt tị nạn vẫn mở hàng năm. 2 chị em mừng đến khóc, chị cho biết năm 1980 mẹ nó có theo một người thân đi buôn hàng lậu từ Sài Gòn mang hàng qua Thái Lan, mẹ nó cùng cậu nó sang Thái Lan đến những nhà buôn người để tìm nó, nhưng không có tin tức gì. Chị nói cả một chuyến đi không một người nào có tin tức gì cả, kể như tất cả đã chết.
Ba nó, 1985 được thả về với tấm thân tàn ma dại. Mẹ nó đã chết sau ngày ba nó về một năm sau đó. Năm 1993, ba nó có tên đi Mỹ với diện HO, ông đã lo lót tiền đổi tên chị là con gái, thay vì là con dâu, nên chị cùng đứa con gái và ba nó sang Mỹ.
Đến Mỹ được một năm, ba nó có sang Thái Lan ở đó mấy tháng với tấm hình nó, đi tìm nhiều nơi cũng không ai biết gì về nó. Ông gặp một người phụ nữ người Việt, thân phận cô cũng là một người Việt Nam vượt biển, ghe bị hải tặc Thái Lan tấn công, ba mẹ và em trai cô bị chúng giết, cô bị bắt và phải làm việc ở nhiều nhà buôn người, có một người đàn ông Thái bỏ tiền chuộc cô ra khỏi, người đó là chồng của cô bây giờ, 2 vợ chồng mở quán cà phê trên đất Thái
Ba nó đưa tấm hình với địa chỉ, số điện thoại của ông nhờ người phụ nữ nếu biết tin tức gì của nó, xin cho ông biết. Từ đó cũng không nhận được tin tức gì.
Vậy là không còn gì để hy vọng nó còn sống! Nó chết trong tủi nhục, chết không người thân ở một nơi xa lạ!
Tôi đã có cơ hội được đi đến nhiều nơi trên thế giới. Có một nơi tôi thề rằng sẽ không bao giờ tôi đặt chân đến, đó là THÁI LAN. Một đất nước tôn sùng đạo Phật, một đất nước văn minh, nhưng chứa đầy những con ác thú giết hại người không gớm tay. Một đất nước đã làm không biết bao nhiêu gia đình người Việt vượt biển phải chứng kiến cảnh đau lòng vì thú tính.
Giờ thì nó đã quên tôi rồi! Tôi thì vẫn còn nhớ nó!
Cảm ơn quý vị đã lắng nghe (đọc) những lời tâm sự của tôi về nó.
Kính chúc quý vị luôn nhiều sức khỏe, bình an, hạnh phúc.

Nhận xét
Đăng nhận xét