Tưởng Niệm Cụ Ngô
Nếu tôi nhớ không lầm thì vào ngày 30 tháng 4 năm 2017 ,kỷ niệm ngày mất miền nam VN vào tay cộng sản miền bắc năm 1975 ,có một người trên mạng FB đã viết bài ca ngợi nỗ lực của Tướng Dương Văn Minh khi cho rằng nhờ ông này ra lịnh cho quân đội MNVN buông súng đầu hàng, chứ nếu tiếp tục chiến đấu thì miền nam sẽ bị dìm trong biển máu. Thêm vào đó, người này còn viết rằng ông Dương Văn Minh đã giúp cho miền nam VN thời đầu thập niên 1960 tránh được nạn đổ máu tràn lan khi lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm , chận đứng việc chính quyền VNCH lê máy chém khắp nơi, giết hại cách mạng v.v.
Chỉ cần đọc sơ lập luận của người này thì ai cũng dễ dàng nhận ra đây là một người từ nhỏ đầu óc đã bị nhồi sọ bởi tuyên truyền một chiều của chế độ cộng sản miền bắc VN.
Tuy nhiên, bằng cái nhìn trung thực, tôi phải công nhận rằng vào cái ngày 29 tháng 4 năm 1975 mà còn nói tới việc tử thủ miền nam VN là chuyện hoàn toàn vô vọng, không thể nào !
Trong hồi ký của Bà Phạm Thị Kim Hoàng, phu nhân của Tướng Lê Văn Hưng, có kể lại rằng trước khi Tướng Hưng chọn con đường tuẩn tiết để bảo vệ uy nghiêm của một tướng lãnh, đã từng có việc ông bàn thảo với Tư Lịnh Quân Khu 4, miền tây nam bộ, Tướng Nguyễn Khoa Nam, để vạch ra kế hoạch tử thủ. Với sự ước lượng quân số quân khu còn nguyên vẹn, vũ khí đạn dược tuy không dư dã nhưng cũng không quá thiếu thốn nên hai Tướng Nam, Hưng mới tính chuyện tử thủ miền tây nam bộ.
Nhưng nếu tình hình diễn ra như hai vị Tướng Lãnh Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng mong muốn thì sẽ kéo dài được bao lâu khi mà quân trang, quân dụng , vũ khí, lương tiền trước đây hoàn toàn do phía Hoa Kỳ viện trợ nay đã không còn ?
Một yếu tố khác, rất quan trọng, khiến cho việc tiếp tục chiến đấu đã không còn ý nghĩa. Đó là lòng dân đã không còn muốn chiến tranh nữa !
Bà Phạm Thị Kim Hoàng kể rằng, vào buổi chiều nọ, một đám nam nữ phụ lão đã tới trước tư dinh của Tướng Lê Văn Hưng và yêu cầu được tiếp chuyện. Khi Tướng Lê Văn Hưng ra ngoài thì đám đông này đề cử một ông lão nói chuyện với Tướng Hưng để nêu lên yêu cầu của họ. Ông lão tâm tình với Tướng Hưng rằng ông biết Tướng Hưng anh hùng, nhưng nếu Tướng Hưng tử thủ thì chỉ gây thêm chết chóc vô ích mà thôi, vận nước đã như vậy rồi, không thể nào thay đổi.
Tướng Lê Văn Hưng đã hứa hẹn với nam nữ phụ lão rằng ông sẽ cân nhắc cẩn thận. Tướng Hưng khéo nói thế thôi, chứ khi dân đã lên tiếng như thế thì còn tiếp tục chiến đấu gì nữa ?
Và diễn tiến của cả miền nam VN sau đó như thế nào thì chúng ta đều đã biết, và mỗi khi kỷ niệm ngày mất MNVN vào tay cộng sản, chúng ta lại nhói lòng khi nhắc đến danh tánh của những vị tướng anh hùng , đã chọn cái chết để khỏi rơi vào tay giặc một cách nhục nhả. Những Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vĩ, Trung Tá Nguyễn Văn Long, Đại Tá Nguyễn Hữu Thông v.v. , và bao nhiêu chiến sĩ anh hùng khác đã chọn cái chết cùng với quê hương , đã để lại sự tiếc thương và kính phục đời đời.
Nhưng thật là thô bỉ và gian xảo khi CSMB tại Hà Nội, trước năm 1975, đã tuyên truyền cho dân chúng ngoài đó rằng vào cuối thập niên 50, chế độ Ngô Đình Diệm đã lê máy chém khắp miền nam để giết hại cách mạng.
Sự thật như thế nào ?
Khi cụ Ngô Đình Diệm lên làm Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, cụ đã đưa ra chính sách ẤP CHIẾN LƯỢC, biến mỗi xóm làng miền nam thành nơi mà cán bộ cộng sản không thể nào len lỏi vào hoạt động tuyên truyền, thu gom tiền và lương thực, cung cấp cho bộ đội hay du kích của chúng.
Ngoài ẤP CHIẾN LƯỢC vô cùng hiệu quả để tách rời Việt Cộng ra khỏi xóm làng miền nam, khiến chúng hết phương cựa quậy, chính quyền VNCH của cụ Ngô còn đưa ra sách lược TỐ CỘNG, khiến cho những thằng giặc cộng chuyên môn núp lùm không cách gì hoạt động được vì nhân dân hợp tác với chính quyền, quyết bảo vệ xóm làng không bị Việt Cộng ảnh hưởng.
Sách lược chống cộng của chính quyền cụ Diệm nổi bật ở những điểm kể trên, chứ cái vụ " chế độ Mỹ Diệm lê máy chém giết hại cách mạng khắp miền nam Việt Nam " là trò tuyên truyền , nói láo của mấy thằng vẹm. Luật 10/59 , còn gọi là TỐ CỘNG , trừng phạt những ai theo CS, phá rối trị an. Luật này chỉ có tính cách CẢNH CÁO nhiều hơn là ÁP DỤNG THỰC SỰ. Trong suốt thời gian của luật này, chỉ có một HOÀNG LÊ KHA, thường vụ tỉnh ủy Tây Ninh bị chém đầu để làm gương, ngoài ra chẳng nghe nói tới tên cộng sản gian ác nào khác bị đưa đầu vào máy chém. Hãy thử so sánh cái chết của một mình thằng Hoàng Lê Kha với 172.000 nạn nhân của HCM trong Cải Cách Ruộng Đất thì sẽ sáng mắt sáng lòng. Cũng giống như vụ Trại Tù Phú Lợi ở Bình Dương. Chuyện rằng có 5 tên tù CS nửa đêm đói bụng, ăn đồ ăn cũ rồi đau bụng, được đưa đi bịnh viện. Chỉ có thế mà cái tin đó ra tới Hà Nội thì được tuyên truyền rằng " Chế độ Mỹ Diệm đầu độc mấy ngàn chiến sĩ cách mạng MNVN tại Phú Lợi " và thằng đầu bò Tố Hữu làm thơ , kêu gọi thù muôn đời muôn kiếp không tan. Đúng là miệng lưỡi cộng sản !
Khi cụ Ngô làm Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, miền nam VN trù phú, giàu có, dân phong hiền lành chăm chỉ, trọn vẹn nghĩa tình. Đặc biệt nền giáo dục nhân bản, khai phóng đã được chính quyền cụ Ngô chăm sóc thật đặc biệt. Ai cũng đều có cơ hội học hành ngang nhau, không phân biệt sắc tộc, tôn giáo, giới tính. Ngay cả con em của các gia đình có người thân đi tập kết ra bắc, theo cộng sản, cũng được cho học hành đàng hoàng, không có tí nào là phân biệt. Ngoại trừ anh có hành động vi phạm pháp luật, có bằng chứng rõ ràng tiếp tay cho Việt Cộng thì anh mới bị pháp luật chế tài, chứ nếu anh không vi phạm pháp luật, thì anh tha hồ ngẩng cao đầu an hưởng tự do như bao người dân khác, không ai chận đầu chận đuôi, canh cửa anh và theo dõi như lũ an ninh thời Tô Lâm.
Ngoài nền giáo dục tiến bộ, kinh tế của MNVN tuy non trẻ nhưng phát triển đồng bộ và vững chắc. Những công chức của chính quyền hết lòng với chức trách của mình. Đời sống sung túc, no cơm ấm áo, đó là thời đại vàng son , thanh bình của người dân MNVN.
Những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ tôi phần lớn xảy ra trong thời kỳ này. Tuy tôi còn bé nhưng đã ghi đậm trong trí óc của tôi, không thể nào quên được. Những ký ức đó sau này xuất hiện trong những vần thơ của tôi như nhắc nhớ về một miền cổ tích.
Sau khi Tướng Dương Văn Minh cầm đầu cái gọi là nhóm Tướng Lãnh Cách Mạng , với sự dàn dựng của CIA Mỹ, đã lật đổ và sát hại cụ Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu vào ngày 1 tháng 11 năm 1963 thì tình hình của MNVN đã trở nên tối tăm hơn bao giờ hết. Quốc sách chống cộng cực kỳ hữu hiệu trong thời Đệ Nhất Cộng Hòa là ẤP CHIẾN LƯỢC bị bãi bỏ, mở đường cho Việt Cộng len lỏi vào đời sống nhân dân , tuyên truyền, thu thuế đen, bắt phu bắt lính v.v.
Khi còn sinh tiền, cụ Ngô là người sống cực kỳ liêm khiết, đạo đức, giản dị. Cụ cần sự hỗ trợ của chính phủ Hoa Kỳ để chống cộng, nhưng cụ Ngô muốn bảo trì chính nghĩa của nhân dân miền nam VN, nên cụ thẳng thắn từ chối việc chính phủ Mỹ muốn đổ quân tham chiến trực tiếp tại Việt Nam.
Chính phủ Mỹ quen thói chỉ huy, chỉ thích người biết nghe lời, không thích kẻ cứng đầu, họ chủ trương WHO PAYS COMMANDS, nôm na là AI TRẢ TIỀN THÌ NGƯỜI ĐÓ CHỈ HUY. Nhiều nhà bình luận đều cho rằng vì tính khảng khái của cụ Ngô Đình Diệm, không chịu sự lệ thuộc vào tay người Mỹ, đã là nguyên nhân khiến cho người Mỹ bỏ tiền ra cho lũ tướng lãnh mất hết lương tri sát hại một người Việt Nam yêu nước chân chính, hết lòng vì dân tộc là cụ Ngô Đình Diệm.
Hôm nay là ngày 1 tháng 11 năm 2022, kỷ niệm 59 năm ngày kỵ của cụ Ngô Đình Diệm, vị Tổng Thống kiệt xuất của nền Đệ Nhất Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, cá nhân tôi xin viết ít dòng này để tưởng niệm đến cụ và bào đệ là cụ Ngô Đình Nhu, người mà hơn nửa thế kỷ trước đã từng nhận định rằng nếu MNVN mà rơi vào tay cộng sản Hà Nội thì chắc chắn rồi đây đất nước cũng sẽ lọt vào tay kẻ thù Tàu Cộng phương bắc. Lời nhận định ấy có khác gì lời tiên tri đã ứng nghiệm trước mắt chúng ta !
Kính xin hương linh các cụ hãy độ trì cho dân tộc Việt Nam mau thức tỉnh trước hiểm họa diệt vong đang bày ra trước mắt bởi nanh vuốt của lũ thú rừng tàn ác , cực kỳ xảo quyệt.

Nhận xét
Đăng nhận xét